-
Trong một thế giới luôn thúc giục ta phải có nhiều hơn thì con người dần quên mất giá trị của sự đủ đầy. Ta chạy theo thành công, so sánh và tích lũy, nhưng lại đánh mất sự bình an trong chính mình.
-
Khi hành thiền là chúng ta đang cố gắng rèn luyện một kỹ năng. Kỹ năng đầu tiên là sự tập trung để tâm trí ở lại với một đối tượng - như hơi thở.
-
Trong Thập đại nguyện vương của Bồ-tát Phổ Hiền, hạnh nguyện thứ bảy, thỉnh Phật trụ thế, thường được tụng đọc với giọng thành kính, trang nghiêm.
-
Bồ-tát Địa Tạng là vị Bồ-tát có nhân duyên sâu nặng với chúng sanh trong thế giới Ta-bà. Ngài là vị Bồ-tát được Đức Phật giao phó trọng trách làm giáo chủ cõi Ta-bà trong khoảng thời gian Đức Thế Tôn nhập diệt, Bồ-tát Di Lặc chưa thành Phật.
-
Trên thế gian, mọi người chúng ta đều phải làm việc. Nhưng với người tu tập, làm việc có bận nhưng không rộn, có lo nhưng không lắng. Làm gì chúng ta cũng đưa lên quỹ đạo của sự tu tập.
-
Trưởng lão Xá-lợi-phất đã dạy trong kinh Chánh kiến(1) rằng sự chấp trước là khổ.
-
Những năm gần đây, mạng xã hội trở thành nơi lan truyền rất nhanh các thông tin liên quan đến đời sống tôn giáo. Chỉ cần một đoạn clip ngắn, một bài đăng hay một lời tố cáo chưa được kiểm chứng, câu chuyện có thể lan đi khắp nơi trong vài giờ.
-
Theo kinh Đại bát Niết-bàn (Trường bộ kinh), trước lúc viên tịch, Thế Tôn an cư mùa mưa tại Baluvā, bị bệnh trầm trọng, rất đau đớn. Nhưng Ngài giữ tâm chánh niệm, tỉnh giác, chịu đựng cơn đau ấy, không một chút ta thán.
-
Mỗi bộ kinh trong truyền thống Đại thừa (Mahāyāna) đều chuyển tải phương pháp tu tập và kinh nghiệm tự thân của mỗi vị Bồ-tát. Có nhiều pháp môn (S. Dharma paryāya, E. Dharma gate) tu tập trong Phật giáo, và tùy theo trình độ cũng như căn cơ thích hợp của mỗi người tu tập mà mỗi pháp môn có thể đáp ứng.
-
Hạnh Phật (Buddha-cariyā) rất cao quý và rất an ổn mà bất cứ người nào phát nguyện theo đuổi thì đều trở nên thanh cao và hưởng được phúc lạc lớn.
-
Hãy quán sát thân. Quán sát tâm. Bạn đã hành thiền liên tục, nên dù tâm trí bạn chưa yên tĩnh, chưa đạt đến mức độ tập trung vững chắc như bạn mong muốn, thiền vẫn là một hoạt động thiện xảo trong việc phát triển niềm tin, phát triển sự kiên trì.
-
Ý nghĩa xuất gia, thành đạo và thuyết pháp giáo hóa của Đức Phật là ba vấn đề chính mà quý thầy cô cần suy nghĩ để khéo vận dụng những lời dạy trong kinh điển Nguyên thủy và Đại thừa.
-
“Trần lao” là tên khác của phiền não, là lớp bụi vô minh bám chặt tâm phàm phu, khiến chúng sanh xoay mãi trong vòng sanh tử. Bản ngã là gốc của si mê, từ si mê mà có tham, sân và tất cả vận hành liên tục như dòng nước xiết. Người xuất gia muốn vượt thoát phải “bơi ngược dòng”, trở về đầu nguồn thanh tịnh.
-
Luân hồi (saṃsāra) là sự sống chết nối tiếp nơi một chúng sinh. Như chúng ta biết, dòng nhân quả diễn biến một cách tương tục mà không bị hạn cuộc trong đời sống hiện tại. Do đó khi nào còn tham sống và gây nghiệp (karma) thì lúc đó chúng ta sau khi chết vẫn còn sinh trở lại và nhận lấy quả báo.
-
Tâm thức con người luôn xao động không lúc nào dừng nghỉ, chưa xong việc này lại nghĩ đến việc khác, tựa dường khỉ vượn chuyền cành, vừa buông nhánh nọ lại vịn sang cành kia.
-
Trong bối cảnh xã hội hiện đại, con người ngày càng đối diện với nhiều áp lực tâm lý như sự dằn vặt về quá khứ, lo âu về tương lai, và sự phân tán bởi vô vàn thông tin khiến tâm trí thường xuyên rời khỏi giây phút đang sống.
|
|