-
Giá trị tư tưởng của Thiền sư Thích Nhất Hạnh không chỉ nằm trong sách vở hay thiền đường, mà còn có thể được tiếp nối trong từng lời nói thường ngày, từng dòng trạng thái và từng cách con người chọn đối xử với nhau trên không gian mạng.
-
Thay vì để tổn thương tiếp tục sinh ra hận thù, con người cần nuôi dưỡng lòng từ bi, sự khiêm tốn và tinh thần hòa giải. Đó không chỉ là con đường của tôn giáo, mà còn là nền tảng cho đời sống cá nhân an lạc và xã hội nhân văn hơn.
-
Để rồi khi nhìn lại cuộc đời, ta không tiếc nuối vì đã sống hoài sống phí; và khi vô thường đến, tâm vẫn an nhiên như người khách lữ hành đã chuẩn bị đầy đủ cho chuyến đi xa.
-
Mong rằng ngọn đèn chính niệm sẽ luôn soi chiếu trên vạn nẻo đường đời, giúp chúng ta biết cúi đầu khiêm hạ trước nhân gian và mỉm cười tự tại trước mọi nỗi khổ niềm đau của cuộc đời.
-
Cùng một hoàn cảnh nhưng người có tâm an sẽ nhìn thấy cơ hội và bài học; người tâm bất an sẽ chỉ thấy khổ đau và bế tắc.
-
Sự chuyển hóa chân thật luôn bắt đầu bằng lòng từ bi – không chỉ dành cho người khác mà trước hết dành cho chính mình.
-
Khi gia đình, nhà trường, xã hội và các tổ chức tôn giáo cùng chung tay thực hiện nhiệm vụ xây dựng con người, những giá trị tốt đẹp của dân tộc sẽ được bồi đắp từ gốc rễ.
-
Đó không chỉ là thông điệp của mùa Phật đản hôm nay mà còn là khát vọng chung của nhân loại trên hành trình xây dựng một thế giới hòa bình, bao dung và thịnh vượng cho các thế hệ mai sau.
-
Có những điều… lý trí hiểu rất rõ, nhưng chỉ khi đi qua tổn thương, chúng ta mới thật sự thấm thía sức nặng của lời nói. Và đôi khi… một bài thơ lại nói được những điều mà lý luận không thể chạm tới…
-
Hãy trở thành ngọn núi cao rộng và bao la, với những thung lũng sâu thẳm, ôm trọn muôn loài trong vòng tay mình. Đừng chỉ thành Phật cho riêng mình, mà hãy cùng tất cả chúng sinh trở thành một vị Phật vĩ đại.
-
Truyền thống Tây Tạng kể rằng, chính tại nơi đây, Demchok đã nhiếp phục các vị thần cổ đại mang tâm sân hận, chuyển hóa họ thành những hộ pháp bảo vệ chính pháp.
-
Hãy cười trong tỉnh thức để tự chữa lành cho chính mình, vượt qua những mặc cảm về thân phận hay nghịch cảnh, để cuộc đời luôn tràn ngập ánh sáng của hỷ lạc và an yên.
-
Biết lắng nghe người khác, biết chia sẻ khi ai đó gặp khó khăn, biết nói một lời nhẹ nhàng khi người khác đang đau khổ. Đó chính là đang thực hành tâm Quán Thế Âm trong đời sống.
-
Khen và chê, tự thân chúng, không phải là nguyên nhân trực tiếp của khổ đau. Dưới ánh sáng của giáo lý Duyên khởi, chúng chỉ là những duyên xúc làm phát sinh cảm thọ. Chính ái - sự dính mắc vào cảm thọ - mới là cội nguồn của khổ.
-
Khi tâm tĩnh lặng, họ sẽ nhận ra kiêu mạn là một chướng ngại đến từ sự thích thú, khoái trá, hả hê, sung sướng bên ngoài.
-
Xã hội trong tinh thần Phật giáo không tồn tại nhờ sự từ bỏ kinh tế hoặc bài trừ cực đoan điều gì, mà nhờ sự nương tựa cân bằng giữa mọi hình thái trong xã hội, giữa đời sống kinh tế của cư sĩ và đời sống tu đạo của tu sĩ.
|
|