-
Xã hội trong tinh thần Phật giáo không tồn tại nhờ sự từ bỏ kinh tế hoặc bài trừ cực đoan điều gì, mà nhờ sự nương tựa cân bằng giữa mọi hình thái trong xã hội, giữa đời sống kinh tế của cư sĩ và đời sống tu đạo của tu sĩ.
-
Nếu nghịch cảnh là cơn gió mạnh làm lộ bộ rễ của cây, thì thuận cảnh giống như nắng ấm dễ khiến người ta quên giữ mình. Nếu bình an chỉ xây trên nền của hoàn cảnh, thì đời sống tinh thần sẽ luôn mong manh.
-
Nghiệp được tạo bởi tác ý, thì cũng được chuyển hoá bởi tác ý và hành động hướng thiện.
-
Niềm tin tâm linh là một giá trị tinh thần quý báu của xã hội. Nhưng cũng giống như bất kỳ giá trị nào khác, niềm tin ấy cần được nuôi dưỡng bằng nhận thức đúng đắn, bằng trách nhiệm đạo đức và bằng tỉnh thức của cộng đồng.
-
Sangha là được nhìn thấy mà không cần tô vẽ; được nâng đỡ mà không bị sửa chữa; được lớn lên và thay đổi mà không bị phán xét. Đó là cộng đồng đích thực, khác với những vòng lặp xác nhận trực tuyến.
-
... Khi bước vào đời sống, ta như được mời đến tham dự một vũ hội hóa trang, nơi để được hiện diện và hòa nhập, thì mỗi người đều phải mang một chiếc mặt nạ.
-
Và cũng như con ngựa, nếu được chăm sóc và rèn luyện đúng cách, con người có thể đi đường dài một cách vững vàng. Sự nhàn hạ bền vững chính là trái quả của nếp sống có kỷ luật, có chính niệm và có trí tuệ.
-
Khi tâm đủ lặng để nhận ra “một cành mai” đang nở giữa đời thường, thì mùa Xuân, dù giữa xã hội hiện đại nhiều xao động, vẫn chưa từng vắng mặt.
-
Trước sự thương cảm và căm phẫn của nhiều người về các sự kiện bi thảm ở Palestine và các cuộc xung đột bạo lực đang diễn ra trên khắp thế giới, việc suy ngẫm về những cảm xúc mãnh liệt này và xem xét cách chúng ta có thể đối phó với nó có thể là rất hữu ích. Dưới đây là một vài suy nghĩ.
-
Điều còn lại và có lẽ quan trọng hơn, là cách chúng ta đã đối xử với nhau trong quá trình ấy. Trong một xã hội đa dạng quan điểm, giữ được lời nói có trách nhiệm chính là giữ gìn nền tảng văn hóa chung.
-
Người chẳng mong cầu có khi lại là người có tất cả, bởi “tất cả” không chỉ là vật chất, đó là sự an ổn trong tâm hồn, là khả năng an giấc mỗi đêm không phải lo sợ hay day dứt.
-
Giữ gìn điệu xá không chỉ là giữ một thói quen, mà là giữ gìn cốt cách, giữ gìn một thái độ sống an nhiên và trí tuệ của dân tộc Khmer. Để mỗi khi hai bàn tay chạm vào nhau, ta lại thấy tâm hồn mình nở hoa...
-
Khi biết dừng lại trước điều xấu, nghiêng lòng về điều thiện, thì dù trải qua bao kiếp, dòng phước ấy vẫn lặng lẽ chảy, nâng đỡ cuộc đời theo cách bền bỉ và nhân hậu nhất.
-
Một năm mới, nếu có ý nghĩa, chỉ là lời nhắc dịu dàng rằng: mỗi sát-na đều là điểm khởi đầu. Sống chậm hơn một nhịp, nhìn rõ hơn một ý nghĩ, nói một lời bớt vội, làm một việc bớt hời hợt.
-
Khi thân yếu, ta được mời gọi sống chậm lại, không phải để thu mình, mà để đi sâu hơn vào chất lượng của từng hành động, từng ý nghĩ. Chậm để thấy rõ, chậm để thương nhiều hơn, chậm để không đánh mất mình trong guồng quay vô minh.
-
Chỉ khi đào sâu đến tận gốc rễ của tình thương, ta mới thấy rõ: có những điều không thể phán đoán bằng lý trí, mà chỉ có thể thấm bằng tim.
|
|