-
Đại Nguyên Soái Minh Vương (Phạn, Pāli: Alavaka/Atavaka; Nhật Bản: Daigensui Myo-o ; Hán âm: A-tra-bà-câu, A-tra-bạc-câu; còn gọi: Thái Nguyên Soái Minh Vương, Quỷ thần đại tướng, Khoáng dã thần) là một nhân vật nổi tiếng trong Phật giáo.
-
Qua việc khảo sát và phân tích “Khải cáo phát minh văn”, bài viết cho thấy văn bản thể hiện một quan niệm tương đối nhất quán về hoạt động hoằng pháp, trong đó nền tảng là Tam tạng Thánh giáo và giới luật
-
Sau đó, Ngài qua đời và nhập Niết-bàn tối hậu (parinirvāṇa). Một trận động đất thứ hai lại làm rung chuyển vũ trụ, trong khi các vị thiên nhân tụ hội để tỏ lòng tôn kính Ngài.
-
Chương 17 cho ta thấy quy luật rất nghiêm túc trong đời sống tăng đoàn vào TK 7 ở Nalanda. Điều này là cần thiết cho một cộng đồng đông người chung đụng hàng ngày...
-
Hệ phái còn mang những tư tưởng, tinh thần dân tộc to lớn, khi các bài kinh tụng đều được Việt hóa, phần nhiều là viết theo kiểu văn vần với lối Tam đoạn luận mà người Việt Nam rất ưa thích…
-
Các bộ sử như Đại Việt sử lược và Đại Việt sử ký toàn thư cho biết hiện chưa rõ tên thật mà chỉ biết bà họ Lê người ở hương Thổ Lỗi, sau đổi thành Siêu Loại, phủ Thiên Đức, lộ Bắc Giang Hạ (thuộc khoảng khu vực giáp ranh giữa hai huyện Gia Lâm, Thành phố Hà Nội và huyện Văn Lâm, tỉnh Hưng Yên).
-
Lịch sử truyền bá Phật giáo không chỉ là câu chuyện về sự mở rộng của một tôn giáo, mà còn phản ánh lịch sử của những cuộc gặp gỡ giữa các nền văn minh, các cộng đồng và những người cùng đi tìm lời giải cho những vấn đề căn bản của đời sống.
-
“Bụt ở cong/ trong nhà, chẳng phải tìm xa…”. Trích từ hồi thứ năm, Cư trần lạc đạo phú, vua Trần Nhân Tông 1258-1308 (Bụt biểu tượng cho trí tuệ, phiên âm từ tiếng Phạn budh - có nghĩa là hiểu, biết, ý thức được, giác...).
-
Câu chuyện về tơ lụa, ở nhiều khía cạnh, vừa là câu chuyện về tiền sử loài người, vừa là câu chuyện về lịch sử; đó là câu chuyện về sự quan sát và tìm tòi của con người.
-
Bài viết góp phần hệ thống hóa những đặc điểm cơ bản của hình tượng đức Phật trong hai truyền thống kinh điển, đồng thời làm rõ tiến trình chuyển biến từ cách tiếp cận lịch sử sang cách tiếp cận bản thể trong lịch sử tư tưởng Phật giáo.
-
Trong tinh thần hộ quốc an dân, Phật giáo Việt Nam qua nhiều thế kỷ đã từng góp phần không nhỏ vào công cuộc dựng nước và giữ nước.
-
Đó không chỉ là lời khen dành cho một vị quan tài năng, mà còn là sự xác nhận của lịch sử đối với một nhân cách lớn: người đã dùng học vấn để lập thân, dùng chính sự để giúp đời, và dùng đức hạnh để làm sáng rỡ gia phong họ Mạc.
-
Sau khi Đức Thế Tôn thành đạo dưới gốc cây Bồ-đề vào năm 533 trước dương lịch, tư trào tư tưởng Phật giáo hình thành và phát triển từ Ấn Độ lan dần ra các nước xung quanh và cả thế giới. Trong quá trình phát triển và lan dần này, Phật giáo đã đến nước ta, và tạo nên Phật giáo Việt Nam.
-
Xét theo tỷ lệ dân số tôn giáo, Phật giáo hiện là cộng đồng tôn giáo lớn thứ ba tại Bangladesh, sau Hồi giáo và Ấn Độ giáo.
-
Mối quan hệ giữa Hoàng đế Quang Trung và đạo Phật không nằm ở sự sùng bái tâm linh cá nhân, sự cầu xin phước báu ích kỷ, mà nằm ở tầm nhìn biện chứng của một vị minh quân đối với một thiết chế xã hội.
-
Phật giáo thời Ngô - Đinh - Tiền Lê giữ vị trí đặc biệt quan trọng trong đời sống quốc gia. Tuy chưa trở thành quốc giáo theo nghĩa chính thức, nhưng Phật giáo đã là hệ tư tưởng có ảnh hưởng sâu rộng nhất.
|
|