Vị thầy tôi gặp tình cờ trong thoáng chốc như bèo nước tương phùng, song đã thể hiện rất tuyệt nét đẹp của lòng bi, tính chân thành, phụng sự, vị tha. Tôi không nhớ mặt, không biết tên, thậm chí cũng không biết ông ở đâu...
Dẫu đi xa, ai cũng mãi nhớ về những kỷ niệm ngày ấy: “Chân vẫn bước mà lòng thì ngoảnh lại. Môi mỉm cười mà mắt lệ hoen cay. Tình huynh đệ, nghĩa Thầy trò sâu nặng. Nguyện trọn đời ghi khắc mãi trong tim ”.
Sáng nay, khi đi uống cà-phê vừa về tới nhà, tôi đã nghe đám trẻ con trong xóm vừa chạy theo vừa nhao nhao lên báo tin “Con kiến nhà chú chết rồi kìa!”. Tôi hỏi một đứa nhỏ tuổi nhất:
Tình cờ tôi nhìn thấy bức ảnh của ai đó trên mạng chụp cảnh bình minh khi mặt trời mới ló dạng. Bức ảnh thật đẹp khi con chuồn chuồn ớt được lồng trong vòng tròn của ông mặt trời.
Trong tiết trời se se lạnh, heo may về heo hắt trên tán lá bàng sắp đỏ, một chút dịu dàng của gió, tháng Chín chạm vào bao nỗi nhớ bâng khuâng, với biết bao nhiêu niềm hân hoan chờ đợi. Vẫn là những cảm xúc xưa cũ, tháng Chín trong ta, trong biết bao nhiêu con người ắt hẳn là một tháng ăm ắp yêu thương, tròn đầy trong tiềm thức...
Trong những ngày mưa bão, lũ tràn, đê vỡ, người chết và bị thương, gia súc chìm trong biển nước, cây cối hoa màu thiệt hại vô cùng, nhà cửa tan hoang, đó đây phủ trùm nỗi buồn thương chia cắt thì con ơi nghe cha nhắn mấy lời…
Hàng ngày, con đường đất nhỏ nhà tôi có hai chiếc xe lấy rác đi ngang, bất kể mưa nắng. Đó là hai chiếc xe cút kít sơn màu đồng, mỗi chiếc có một người công nhân môi trường đô thị đẩy. Mặc mưa hay nắng, mỗi chiếc xe đi một bên đường, đi tới đâu họ gõ những âm thanh leng keng để nhà nhà đem rác ra bỏ. Nhiều nhà bỏ rác gọn gàng vào túi nhựa, chạy theo xe bỏ vào vì muốn giúp cho chị công nhân đỡ vất vả. Có nhà gom rác gọn gàng và phụ chị bỏ rác lên xe.
Khi chiếc bình trà đã cũ nằm cạnh một góc tủ thì chẳng ai thèm để ý hay ngó ngàng gì đến nó. Bởi nó là một vật không có gì gọi là giá trị cả. Vậy mà với tôi, mỗi lần nhìn thấy chiếc bình ấy thì tôi lại nhớ đến cha.