Tái sinh hay là câu chuyện sinh tử luân hồi từ kiếp này sang kiếp kia, là một trong các giáo lý đặc biệt của Phật giáo. Khi chưa giác ngộ, tái sinh là do nghiệp lực. Nhưng khi đã sống được với cái nhìn không hề có cái gì gọi là “ta” với “người” thì tái sinh là do nguyện lực.
Sư cô Thích nữ Nhuận Bình, đang làm nghiên cứu sinh Tiến sĩ chương trình đào tạo sau đại học của Học viện Phật giáo VN tại TP.HCM, là một trong 80 Tăng Ni, Phật tử được chọn phục vụ hỗ trợ ở các bệnh viện dã chiến, điều trị F0 Covid-19. Sư cô được phân công về Bệnh viện Dã chiến thu dung số 12, TP.Thủ Đức.
Chúng ta có quyền tin tưởng trong vài năm tới, khi Covid-19 chỉ còn trong sách vở, bản thân có thể nhìn lại quãng thời gian lịch sử này và tự hào rằng mình đã làm được những điều tử tế nhất cho chính mình, gia đình và cộng đồng.
'Chúng tôi muốn chia sẻ trách nhiệm với cộng đồng. Các chị em tu sĩ rất bình an, can đảm, hết lòng hết sức mình để phục vụ', một tình nguyện viên chia sẻ trước khi đến bệnh viện dã chiến ở TP.HCM để hỗ trợ các F0.
310 Tăng ni và Phật tử được chích vắc xin đợt 1, chuẩn bị đến các bệnh dã chiến của TP.HCM vào ngày 22.7 để phục vụ, chăm sóc các bệnh nhân F0 đang điều trị.
Tu nghĩa nôm na là sửa. Người tu có nghĩa là sửa thân, nhưng thân phải có tâm mới linh hoạt, mới sống động. Bởi thế đi tu là luôn luôn chỉnh đốn sửa đổi thân tâm cho tốt đến mức tự giác ngộ và giác tha.
Đang có công việc ổn định, tương lai xán lạn, ngoại hình "như hoa như ngọc" nhưng Thích Minh Tâm vẫn thấy cuộc sống của mình không có tự do. Anh quyết định đi tu.
Hàng ngày, trong cuộc sống luôn xảy ra những tranh chấp, những sát phạt…do tâm đố kỵ, ganh ghét dẫn đầu. Những hạt giống đó, người Phật tử không sớm nhận diện, chúng sẽ dẫn dắt hành động, ý nghĩ thiếu kiểm soát, đem đến khổ đau chung, riêng bản thân đạo đức suy giảm, thất đức xói mòn phước nghiệp của người tu.
Sống càng nhiều ta càng thấy cái cҺết dễ dàng đến với bất kì ai. Sống thật khó mà sao cҺết lại quá dễ. Hôm qua vừa gặρ nhau đây, ngày mai đã ρhải chia lìa nhau mãi mãi. Sống thì có hẹn hò hôm nay, ngày mai nhưng chết đi thì chẳng bao giờ có một cuộc hèn hò nào trước.
Buổi sáng mùa xuân nọ, một vị Quốc vương có tiếng nhân từ ngự giá về các làng mạc thôn xóm, thăm viếng quần chúng và tặng quà tết cho người nghèo. Đây cũng là một dịp để nhà vua tìm hiểu đời sống và tâm tình của dân.