-
Khi chúng ta thấy núi là núi, thấy sông là sông, lúc đó chúng ta lặp lại những kiến thức học từ xã hội, gia đình. Những quy ước thế gian rằng ngọn núi trước mắt ta gọi là núi, con sông nơi bến đò thì gọi là con sông. Chúng ta học từ quy ước, từ kiến thức quá khứ của tập thể cộng đồng, và gọi như thế.
-
Mùa An cư cuối cùng của đức Phật cho chúng ta cảm nhận về sự lo lắng của Ngài về tương lai của Chính pháp và thế hệ Tăng đoàn Phật giáo trước sự phát triển của xã hội là có cơ sở.
-
Bứt rứt là cảm giác khó chịu, không yên trong người. Cả thân và tâm đều không thoải mái, bất an.
-
Người độc cư (ekavihàri) khi ấy được định nghĩa là vị tỷ kheo không thích thú, không xác nhận hay bám víu vào những đối tượng của sáu giác quan và như vậy giải thoát khỏi trói buộc xiềng xích của sự thích thú.
-
Là người, ai trong đời cũng sẽ có lúc chợt thấy mình đứng giữa một khoảng trống. Đó không hẳn là khổ đau dữ dội, nhưng là một cảm giác chông chênh, như thể mọi thứ đang trôi mà mình không nắm được. Những lúc như vậy, người ta thường tìm một điểm tựa.
-
“Ba tháng an cư rồi sẽ khép lại, nhưng hành trình học đạo thì chưa bao giờ khép lại. Có lẽ, đó cũng chính là ý nghĩa đẹp nhất của mùa an cư”.
-
Bài viết này của Anam Thubten Rinpoche là một quan điểm sâu sắc về ý nghĩa của nghiệp trong bối cảnh thế giới hiện đại.
-
Người bố thí nhiều dĩ nhiên là có nhiều phước. Tuy nhiên, nếu không cẩn thận sinh tâm ngã mạn, xem mình là người ban ơn, coi thường kẻ nhận thí thì chính tâm niệm ấy lại thiêu rụi công đức phước báu đã làm. Nếu ngã mạn càng nhiều, phước đức càng tiêu hao, dẫn đến đọa lạc.
-
Con người đích thực là người biết nuôi dưỡng giới đức, sống thuận theo chân lý và phát triển những phẩm chất cao quý của tâm. Chỉ khi biết học hỏi, thực hành Chánh pháp và chuyển hóa bản thân, chúng ta mới xứng đáng với giá trị quý báu của thân người.
-
Giữa cuộc đời nhiều biến động, con người không ngừng kiếm tìm hạnh phúc, nhưng hạnh phúc là gì? Là sự thỏa mãn các nhu cầu ưa thích, hay là sự an ổn sâu thẳm của nội tâm? Đến nay câu hỏi đó vẫn là dấu chấm lửng.
-
Có lẽ, trong một thời đại “thú vị” như thế này, điều quan trọng không phải là chờ đợi thế giới trở nên dễ dàng hơn, mà là nuôi dưỡng nơi chính mình một sự tĩnh lặng đủ sâu để có thể đi qua tất cả mà không đánh mất chính mình.
-
Vi Đà (韦驮) là một trong những vị hộ pháp được thờ phổ biến nhất trong các tự viện Trung Hoa. Hầu hết mọi ngôi chùa ở Trung Quốc ngày nay đều có thờ Vi Đà, và ở một vị trí đặc thù - trong tiền đường của điện Tứ Đại Thiên Vương và hướng mặt vào trong.
-
Thái Lan có các kỳ thi dành cho quý sư và một bộ đề thi tương ứng cho người cư sĩ. Đối với cư sĩ, họ có phần thi văn bản đặc biệt về các nghi lễ khi làm công đức.
-
Khi đời sống ngày càng bất an và xáo trộn, kinh Chuyển Pháp luân - bài pháp đầu tiên của Đức Phật sau khi giác ngộ - vẫn soi sáng con người bằng con đường trung đạo, Tứ diệu đế và Bát chánh đạo.
-
Đạo Phật khuyến khích cầu nguyện không chỉ cho bản thân mà còn cho người khác. Việc cầu nguyện điều gì đó cho người khác mang ý nghĩa cao đẹp thể hiện tấm lòng của mình đối với người đó, thể hiện tình thân thương, thể hiện tinh thần từ bi, vô ngã, vị tha...
-
Trong giáo lý nhà Phật, khái niệm “diệt dục” được nhắc đến nhiều lần như một phần quan trọng của con đường dẫn đến giải thoát và hạnh phúc chân thật. Tuy nhiên, nhiều người hiểu lầm rằng diệt dục nghĩa là loại bỏ hoàn toàn mọi ham muốn, dẫn đến cuộc sống khắc nghiệt, thiếu sức sống…
|
|