-
Luân hồi (saṃsāra) là sự sống chết nối tiếp nơi một chúng sinh. Như chúng ta biết, dòng nhân quả diễn biến một cách tương tục mà không bị hạn cuộc trong đời sống hiện tại. Do đó khi nào còn tham sống và gây nghiệp (karma) thì lúc đó chúng ta sau khi chết vẫn còn sinh trở lại và nhận lấy quả báo.
-
Tâm thức con người luôn xao động không lúc nào dừng nghỉ, chưa xong việc này lại nghĩ đến việc khác, tựa dường khỉ vượn chuyền cành, vừa buông nhánh nọ lại vịn sang cành kia.
-
Trong bối cảnh xã hội hiện đại, con người ngày càng đối diện với nhiều áp lực tâm lý như sự dằn vặt về quá khứ, lo âu về tương lai, và sự phân tán bởi vô vàn thông tin khiến tâm trí thường xuyên rời khỏi giây phút đang sống.
-
Thực tế hiện nay, một số Tỷ-kheo trẻ cũng khá vất vả trong việc tìm cho mình một trụ xứ để nương tựa tu học. Thực trạng này hẵn có nhiều nguyên nhân, nhưng trước hết mỗi chúng ta phải tự xem lại mình như lời Phật đã dạy...
-
Trong kho tàng kinh điển Pāli, kinh Phước đức là một bản kinh đặc biệt. Sự đặc biệt của kinh không phải vì ngôn từ huyền bí hay triết lý cao siêu khó nắm bắt, mà bởi sự giản dị, mạch lạc và rất nhẹ nhàng của những lời dạy từ kim khẩu Đức Thế Tôn.
-
Mùa An cư thứ năm sau ngày thành đạo, Đức Phật cho phép thành lập Giáo hội Ni. Những thử thách buổi đầu của Ngài, là những lời giáo huấn vô ngôn cho bản chất Ni chúng. Vượt qua nó, và chứng tỏ khả năng giải thoát của mình, là công hạnh của Di mẫu Ma-ha-ba-xà-ba-đề (Mahāpajāpatī) và chư vị Thánh Ni.
-
Cuộc đời con người mong manh, ngắn ngủi, không nên để thời gian trôi qua một cách vô ích. Phải biết tận dụng đời sống của mình cho những việc làm có giá trị, ý nghĩa thiết thực, đừng lãng phí thời gian, công sức chỉ vì muốn thỏa mãn sự hiếu kỳ, tò mò.
-
Có rất nhiều chữ rất khó để hiểu cho tận tường trên đời này. Và khi gặp chữ khó hiểu, tất nhiên là chuyện dịch từ Anh sang Việt, hay từ Việt sang Anh sẽ rất khó chính xác. Bởi vì, khi những chữ có nhiều nghĩa được chọn dịch theo một nghĩa, hẳn là các nghĩa khác sẽ bị thiếu sót.
-
Đức Thế Tôn Chánh đẳng Chánh giác sau khi thành đạo, vì muốn độ người nên an trú tại thành Xá Vệ. Chư Thiên, nhân loại cung kính cúng dường, tôn trọng tán thán, danh tiếng vang khắp mười phương, mọi loài đều xem Ngài như bậc tối thắng trong các bậc xứng đáng được cúng dường.
-
Bồ-tát Địa Tạng là vị Bồ-tát có nhân duyên sâu nặng với chúng sanh trong thế giới Ta-bà. Ngài là vị Bồ-tát được Đức Phật giao phó trọng trách làm giáo chủ cõi Ta-bà trong khoảng thời gian Đức Thế Tôn nhập diệt, Bồ-tát Di Lặc chưa thành Phật.
-
Phần lớn những bất an, giận dữ và khổ đau trong đời sống hàng ngày không đến từ hoàn cảnh, mà từ cách cái tôi không ngừng can thiệp, phán xét và tự bảo vệ chính nó. Chỉ một suy nghĩ đơn thuần, nhưng khi qua lăng kính của bản ngã, thì đã trở thành một câu chuyện nặng nề.
-
Chúng ta đến từ rất nhiều nền tảng khác nhau. Điều gắn bó chúng ta lại với nhau là mong muốn thực hành giáo pháp.
-
Nghiên cứu tư tưởng Phật giáo sơ khởi được lưu giữ phần lớn trong văn tạng Pāli Nikāya, Giáo sư - chuyên gia Phật học Rhys Davids cho rằng đạo Phật sở hữu hai lý tưởng cao quý, đáng được học hỏi và vận dụng để làm lợi lạc cho cuộc đời.
-
Không phải pháp môn nào cũng có thể thực hiện trong mọi trạng thái, mà là cách mỗi cá nhân nhận biết rõ tâm mình đang thế nào để có phương pháp phù hợp, định hướng, chuyển hóa qua nhận biết đúng đắn.
-
Tất cả mọi cá thể đều bình đẳng với nhau trong việc tìm kiếm hạnh phúc và lẩn tránh khổ đau, đó là bản năng và quyền hạn của mỗi cá thể.
-
Đức Phật thường dạy về sự quán chiếu ngũ dục có vị ngọt, với đặc tính dính mắc và tiềm ẩn nhiều hiểm nguy, khổ lụy khó lường. Vì tham ái ngũ dục là bản chất của chúng sinh trong cõi dục nên không dễ vượt qua.
|
|