Nếu Vu lan không phải Chủ nhật thì từ tối hôm trước Phượng sẽ tính toán thời gian sao cho ngày mai, khi Phượng từ trường về nhà cũng là khi chị từ cơ quan về tới. Phượng sẽ cất cặp sách thật nhanh, sẽ thúc hối chị thay áo dài nhanh nhanh... Rồi trên đường hai má con đi lên chùa ngập nắng trưa, Phượng sẽ càu nhàu tiếc là không được lên chùa từ sáng sớm để được là người đầu tiên cài hoa hồng lên ngực áo. Là người đầu tiên được cài hoa hồng có nghĩa là “người mở hàng ngày hạnh phúc”.
Trời không mưa nhưng ánh trăng xanh xao trên vòm trời bàng bạc. Trăng không sáng tỏ như những ngày xưa khi ba mẹ còn trẻ trải chiếu chơi với đàn con nhỏ bên hè ở quê nhà.
Thời Phật tại thế, có một vị Quốc vương tên là Ða Vị Tả kính thờ cả 69 dòng ngoại đạo. Bỗng một ngày vua phát thiện tâm muốn bố thí rất nhiều, bao nhiêu của báu chất đấy như núi, rao rằng hễ ai đến xin đều cho bốc đi một nắm.
Diệu trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả, cảm thấy không còn sức lực. Chồng con đã ngủ ngon trong căn phòng thơm tho mát rượi. Diệu ngồi bệt xuống sàn nhà, tựa lưng vào tường, nước mắt cứ thế trào ra.
Các chùa bắt đầu tháng Bảy âm lịch bằng việc tụng kinh Vu Lan Báo Ân. Kinh này Phật kể về công lao của hai đứng sinh thành là Cha và Mẹ, đồng thời chỉ bày cách để cho chúng sanh từ vua quan cho đến dân chúng, tại gia hay xuất gia báo đáp công ơn của cha mẹ.
Sở Công an rộng, uy nghiêm - mặt sân trước, mặt sân sau rộng mênh mông. Trong sân có hồ cá, hòn non bộ, những hàng cau xanh gầy guộc, tàng cau rợp bóng. Thật yên ả. Nhà anh đối diện với Sở Công an. Nhà hẹp, không có sân.
Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ , tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi.
Mùa Vu lan 2018 này, mẹ tôi về cõi vĩnh hằng đã 5 năm, lúc ra đi thọ 98 tuổi. Ngần ấy thời gian nơi trần thế, gần một thế kỷ nếm đủ truân chiên chìm nổi bươn chải mưu sinh, nhưng càng về cuối đời, tôi nhớ mãi nụ cười của mẹ càng rạng rỡ, mãn nguyện hơn bao giờ hết, bởi bao nhiêu công sức của mẹ đã được đền đáp khi con cháu lớn lên trong vòng tay tràn đầy yêu thương, trưởng thành trên đường lập nghiệp.
Mỗi lần nghe tiếng mẹ rục rịch tỉnh giấc vào nửa đêm tôi thầm nhủ giá như mình có một điều ước, ấy là được thức thay cho mẹ, để mẹ có thể ngon giấc thì tuyệt vời biết bao.