Chừng như hụt hẫng, vạt gió sắp qua thềm rêu. Lòng ta như bụi cứ mịn màng và rắc đầy trong trăng khuya. Trăng đang nhích dần độ tròn đầy viên mãn và cũng sẽ cạn dần, mỏng viền vành cong níu kéo nỗi nhớ lan ra. Mặt hồ còn lạnh chăng? Người ngồi im soi bóng mình lung linh. Tiếng phong linh trầm đục và ngân vang cứ luân phiên lắc lư theo điệu nhạc trời.
Huy chạy vào phòng. Thằng bé lục tìm cái gì đó rất quan trọng đang được giấu kỹ trong một cái thùng sắt đặt bên dưới chiếc bàn gỗ đã ngả màu đen xỉn. Đó cũng là nơi đựng đồ dùng học tập, sách vở của anh em Huy mấy năm nay.
Trong ánh đèn ngủ le lói, chị trân trân nhìn ra phía cửa sổ. Ngoài đường, trời tối đen như mực. Đêm đã khuya lắm rồi. Chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc kêu chậm rãi từng nhịp, từng nhịp một. Chị trở mình. Ôi, cái lưng của chị sao mà đau đến vậy! Nằm trong chăn ấm, đệm êm mà chị còn thấy đau nhừ như người bị đánh. Thế ngày mai nằm trên giường xi-măng thì không biết thế nào?
Bé Út xin tôi cho nuôi một con mèo. Út nói là ngày nào mấy đứa bạn cũng kể chuyện thú cưng thế này thú cưng thế kia, tạo dáng chụp hình đăng lên Facebook dễ thương hết biết luôn, Út cũng muốn có một cưng để góp chuyện với bạn bè.
Một ngày nó nhận được một gói quà màu nâu cánh gián với chiếc nơ thắt ruy-băng màu vàng rất tuyệt. Nó mở ra: màu đỏ của hộp mứt dâu tây, một quyển sách và một cái bóng đèn quả dâu bằng pha-lê trong suốt. Chúng được quấn quanh bằng giấy mềm thật cẩn thận. Một mảnh giấy nhỏ ghi vỏn vẹn: hướng dẫn sử dụng bóng đèn ở trang 68.
Bà nội tôi không biết nhiều chuyện cổ tích. May cho bà, vì tôi là đứa trẻ không mê chuyện xa xưa đó. Ngược lại, tính tôi tò mò còn bà thì hoạt ngôn, hỏi gì bà cũng trả lời được.
Dường như cùng với vô vàn gió xuân phơn phớt lạnh thổi qua đồng bãi là những con đường thơm chất ngất khói bay, như cám dỗ dẫn dắt cái trí nhớ của tôi chạy về làng. Một buổi trưa không biết ở thời nào. Như buổi trưa nhè nhẹ trong ca dao.
Những ngày giáp Tết xưa kia tôi thường bận bịu đi chụp ảnh hoa Tết, về nhà lại bận bịu làm mứt bánh. Còn bây giờ ở tịnh cốc tôi không làm chi cả. Vì tôi ăn không nhiều, bạn không nhiều và tôi thường tụng kinh hàng ngày.
Làng Fraser Valley - Canada, tuy thành lập đã 100 năm nhưng chỉ có 10 hộ gia đình, sống rải rác dưới chân dãy núi tuyết Chilliwack chuyên trồng hoa tulip.
Sáng sớm ngày 23 tháng Chạp, tiếng chuông cửa kêu bính boong. Ông giật mình choàng dậy, nấp sau rèm cửa sổ dõi mắt nhìn xuống dưới. Hóa ra là đứa con gái cả, hôm nay nó về cúng ông Công ông Táo nhưng quên chìa khóa cổng.
Tôi thường nghĩ về Tết không phải ở nồi bánh chưng, vại dưa hành hay mứt gừng mứt bí. Cũng không phải là mâm cao cỗ đầy hay những lời chúc tụng đầy khách khí. Tôi nhớ Tết trong những lần ngồi đun nước cho bố pha trà tiếp khách đến chơi nhà.
Tháng Chạp, khi ai cũng đang tất bật sắm sửa để đón Tết, người tỉ mẩn chăm chút cho cành mai, cành đào, người mong mỏi được về đoàn tụ với gia đình… thì ở nơi này con lại ngồi bùi ngùi nhớ những chiều cuối năm mẹ dịu dàng gội đầu cho con, trong làn hương nồng đượm phảng phất.