-
Không ít người thường đến cúng bái nơi cửa Phật, hoặc thờ Phật trong nhà mình, lại làm những điều trái với triết lý đạo Phật.
-
Câu chuyện sau là lời cảnh báo cho quan điểm thoái thác tội lỗi của nhiều người bằng cách nói “không biết không có tội”.
-
Có người bảo tôi rằng: “Đức Phật dạy tất cả các pháp thế gian đều vô thường, nhưng nếu tất cả đều vô thường thì chính cái vô thường đó phải chăng đã là một yếu tố rất thường?” Nghe ra có vẻ như cũng hợp lý, và như vậy thì ngay trong phát biểu “tất cả đều vô thường” dường như đã hàm chứa một nội hàm mâu thuẫn với chính nó?
-
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình lúc nào cũng đề cao việc thành công trong công việc và đạt thành quả trong học tập nên mình lúc nào cũng muốn thành công. Lâu ngày, mình bỗng dưng trở nên ‘ghiền’ sự thành đạt. Ai cũng bảo mình có tài nên phải làm cái này, làm cái nọ. Vì muốn chìu lòng mọi người nên mình cứ làm theo, cứ nghĩ đó là điều tốt nhất cho mình, chứ không hề nghĩ gì về những nhu cầu thật sự cho mình.
-
Tôi nhớ rõ lời Đức Phật dạy: “Toàn bị người chê cả, hay toàn được người khen cả; là điều quá khứ chưa từng có, hiện tại tìm không ra, và vị lai cũng không dễ gì thấy được!” (PC.228 - Phẩm Kodhavaggo).
-
Phản ứng tức khắc mang tính bản năng của chúng ta khi có một sự sợ hãi là gán trách nhiệm cho cái nguồn cơn được coi là gây nên sự sợ hãi đó. Sự trách móc có lẽ là một phản ứng thích nghi đối với những tình thế thực sự hiểm nghèo ngay trước mắt khi người ta không có thời gian để suy nghĩ. Ngay cả trong những tình thế không gây nên những nguy hiểm trực tiếp, thì đối với bản ngã của con người, việc hướng sự giận dữ của chúng ta vào người nào hay sự việc nào đe dọa chúng ta cũng dễ được chấp nhận ...
-
Thuở nhỏ tôi sống ở làng quê, sát cạnh nhà tôi là một gia đình có kinh tế thuộc dạng khá giả nhất làng. Hai vợ chồng nhà hàng xóm chỉ sinh được duy nhất một người con trai nên sự cưng chiều của họ dành hết cho người con duy nhất đó là đương nhiên.
-
Đôi khi chúng ta gặp phải vấn đề là tạm thời không nhớ ra một vài thông tin như tên ai đó lâu ngày không gặp, tối qua ăn món gì, chìa khóa xe sáng nay để ở đâu… Đây là điều tự nhiên vì cả trí nhớ ngắn hạn và dài hạn của chúng ta đều kém dần đi khi tuổi tác tăng lên.
-
Tại một buổi họp mặt của một số bạn bè, trong lúc trà dư tửu hậu, một người bạn kể câu chuyện như sau.
-
Cách trẻ sơ sinh nhìn vào các hình ảnh là dấu hiệu cho thấy cách ứng xử của trẻ trong một vài năm sau đó, theo một nghiên cứu mới đây.
-
Có một họa sĩ rất nổi tiếng, ông ta muốn vẽ tranh Phật và ma quỷ, nhưng mà ông ta không tìm thấy trong thực tế hình mẫu của hai nhân vật này. Trong đầu ông ta nghĩ thế nào cũng không thể tưởng tượng ra hình dạng của Phật và ma quỷ, cho nên rất sốt ruột lo lắng.
-
Ngôn ngữ của loài người thật ra rất nghèo nàn và giới hạn khi phải sử dụng để mô tả những vấn đề trừu tượng và tinh tế. Chẳng hạn, các họa sĩ đều biết rằng họ không thể mô tả được gì nhiều với hai chữ “màu xanh”, bởi vì nó sẽ đồng nhất rất nhiều mảng màu khác nhau vào cùng một nhóm, cho dù mỗi một mảng màu đó đều có một vẻ “xanh” khác nhau. Hoặc như khi ai đó hít vào một hơi và nói: “Thơm quá!”, thì điều đó thật ra chẳng mô tả được gì nhiều về mùi hương thật sự mà anh ta vừa ngửi thấy...
-
Đã mang thân người, một sự thật không thể chối cãi là sớm muộn gì ta cũng có bệnh. Với sự phát triển của khoa học và y học, ngày càng có nhiều loại bệnh có thể chữa lành, đây là một may mắn lớn.
-
Gene đóng vai trò quan trọng đối với sức khỏe não bộ và nguy cơ phát triển các chứng mất trí nhớ. Tuy nhiên, chế độ ăn cũng có những ảnh hưởng quan trọng nhất định trong vấn đề này.
-
Con người luôn mong muốn bản thân mình trở nên thông minh hơn. Phần lớn chúng ta tin rằng, người thông minh sẽ thành công, giỏi giang và được nể trọng. Điều đó đúng nhưng nếu nhìn ở một khía cạnh khác, bạn sẽ thấy, thông minh cũng có những mặt hạn chế không ngờ…
-
Chúng ta vừa đề cập đến những nguyên nhân dẫn đến sự đau khổ, nhìn từ góc độ trực tiếp cũng như qua phân tích sâu xa.
|
|