-
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình lúc nào cũng đề cao việc thành công trong công việc và đạt thành quả trong học tập nên mình lúc nào cũng muốn thành công. Lâu ngày, mình bỗng dưng trở nên ‘ghiền’ sự thành đạt. Ai cũng bảo mình có tài nên phải làm cái này, làm cái nọ. Vì muốn chìu lòng mọi người nên mình cứ làm theo, cứ nghĩ đó là điều tốt nhất cho mình, chứ không hề nghĩ gì về những nhu cầu thật sự cho mình.
-
Theo kinh Pháp hoa, một người chỉ cần miệng xưng Nam-mô Phật; đi ngang chùa tháp, người ấy chỉ cần giơ một cánh tay,… thì cũng có thể thành Phật đạo. Đơn giản thế, vì họ biết hướng tâm về Phật, gieo duyên lành với Phật, có thể gặp Phật, thành Phật, và họ có thể được xem như là một Phật tử.
-
Theo quan điểm đạo Phật; con người sau khi chết không phải là mất hẳn, đó chỉ là một trạng thái biến dạng của nghiệp thức. Thể xác phân tán nhưng phần tâm thức tiếp tục bị nghiệp lực dẫn dắt thọ sanh vào cảnh giới tương ứng.
-
Chúng ta phải quay trở về thực tập, học thấy lỗi của mình để chuyển hóa bản thân.
-
Thấy biết rõ về sự chết của chính thân này để chấp nhận, để xả buông, để nỗ lực hoàn thiện mình hơn.
-
Vừa qua trên mạng Intenet có nhiều bài viết của những người tu Nam Tông viết bài trên cơ sở sưu tập các quan điểm, tư tưởng của Phật giáo Nam Tông rồi đem ra so sánh đối chiếu với Phật giáo Bắc Tông, đặc biệt là Thiền Tông để phê phán những từ như: ” Phật tánh, chân tâm,…” coi đó là tà kiến vì chấp thường hằng, trong khi một thời khắc như một búng móng tay đã có vô số tâm sinh lên và diệt đi.
-
Người đệ tử Phật nguyện tạo ra tài sản một cách chính đáng và tiêu xài đúng pháp bằng cách luôn tạo thêm phúc mới.
-
Nếu sống mà ta không biết nhân nào đưa tới quả khổ, nhân nào dẫn đến quả vui, ta cứ mặc tình tạo tác để rồi khi quả xấu đến thì kêu trời trách đất, than thân trách phận, đổ thừa tại-bị-thì-là; đó là người mê muội không biết tránh nhân, chỉ biết sợ quả, nên cuối cùng chịu nhiều bất hạnh, khổ đau không có ngày thôi dứt.
-
Pháp Tự tứ là một pháp hành độc đáo trong đạo Phật dành cho chư Tăng Ni xuất gia và truyền thống này được duy trì từ thời Phật còn tại thế cho đến ngày nay. Pháp Tự tứ được thực hiện định kỳ theo luật mỗi năm một lần vào cuối mùa an cư kiết hạ.
-
“- Này các Tỷ-kheo, ta sẽ giảng cho các Thầy về địa vị bậc không phải Chân nhân và địa vị bậc Chân nhân. Hãy nghe và khéo tác ý, Ta sẽ giảng.
-
Đức vua Mi-lan-đà hỏi đại đức Na-tiên: - Có nhiều vị tỳ kheo đã thuyết cho trẫm nghe rằng: lửa địa ngục nóng hơn lửa thế gian hằng vạn lần.
-
-
Nếu các căn tịch tĩnh, ăn uống có tiết độ, chẳng mất kinh hành, thường nhớ buộc ý trong đạo phẩm. Tỳ-kheo này liền... đắc A-na-hàm.
-
Một mùa an cư gần qua đi, đối với chư Tăng Ni, đây là thời gian quan trọng nhất tập trung cùng nhau tại các trụ xứ để cùng khích lệ nhau tu học, cùng sống trong lời Phật dạy và truyền thống thiền môn của chư vị Tổ sư được kết tập trong kinh, luật, luận.
-
Nếu thân cận với ai, theo thời gian mà “tín, giới, văn, thí, tuệ” của ta lu mờ dần như trăng cuối tháng thì đó là ác tri thức.
-
Bình an không có nghĩa là đang sống trong một nơi bình an mà đang sống mọi nơi nhưng trong tâm vẫn an nhàn, tự tại.
|
|