-
Mỗi lần thấy gió chướng lao xao ngoài ngõ là tôi biết khi đó xuân sắp về. Nhìn những cánh mai vàng bắt đầu chúm chím môi xinh, không dưng lòng chùng chình, bâng khuâng nhớ về gian bếp nhỏ của mẹ, ngày xuân những lọn khói chờn vờn bay lên trong sương sớm.
-
Ngày còn bé, tôi là một đứa trẻ có rất nhiều tò mò và thắc mắc về sinh mệnh: “Mình là ai giữa thế gian này?”, “Mình đến đây để làm gì?”, “Tại sao con người phải trải qua khổ đau mới cảm nhận được hạnh phúc?”…
-
Sáng nay, con bé quằn quại làm nũng không chịu ăn sáng. Tôi mở tủ lạnh, lấy ra hộp cơm đựng món gà xào nấm hương còn thừa tối qua, hâm nóng trong lò vi sóng. Nhưng con vẫn lắc đầu: “Con chán cơm nguội lắm rồi á mẹ!”.
-
Câu chuyện xảy ra cách đây vài tháng. Đang loay hoay với công việc, tôi bỗng nhận được tin nhắn của mẹ. Thường thì lúc “Mẹ” hiển thị trên màn hình chờ, tôi lại nghĩ đến những câu chuyện thường ngày, hay lời hối thúc, lo lắng đủ chuyện vân vân. Nhưng không! Lần này thì khác.
-
Con người vốn hữu hạn - thân thể hữu hạn, tâm trí hữu hạn, sức chịu đựng cũng hữu hạn. Thường ngày, ta tưởng mình mạnh mẽ lắm, có thể chống đỡ muôn điều trái ngang, nhưng một khi thử thách dồn dập, nỗi khổ chồng chất, nhiều người rơi vào cảnh mệt mỏi, buông xuôi.
-
Tôi về làng vào một buổi chiều tà, khi những cánh chim đang vội vã bay về tổ ấm. Từ ngôi chùa cổ giữa làng, tiếng chuông trầm ấm ngân vang, khiến tôi có cảm giác bình yên đến lạ.
-
Dù đi đến miền quê nào, ta cũng dễ dàng bắt gặp hình ảnh quen thuộc, là hình ảnh khói lam chiều trên những mái bếp. Mùi khói và làn khói tỏa nhẹ như sương ấy, với tôi, mang trong mình hơi thở của làng quê, của một thời lam lũ mà yên ấm.
-
Phật pháp đã giúp mẹ tìm được bình an trong những năm tháng cuối đời và cũng giúp con vượt qua nỗi đau mất mẹ...
-
Đường về quê mẹ mùa này nắng thênh thang. Từng hàng lúa non khoác tấm áo xanh mỡ màng lên đồng bãi. Giữa mênh mông, thấp thoáng những vành nón trắng nghiêng theo triền gió, in bóng xuống dòng phù sa xứ sở.
-
Vị thầy tôi gặp tình cờ trong thoáng chốc như bèo nước tương phùng, song đã thể hiện rất tuyệt nét đẹp của lòng bi, tính chân thành, phụng sự, vị tha. Tôi không nhớ mặt, không biết tên, thậm chí cũng không biết ông ở đâu...
-
Giữa vùng đất gió Lào - nơi chỉ có cát trắng với cái nắng đổ lửa quanh năm, Thành cổ Quảng Trị hiện diện như một nén hương trầm âm ỉ cháy suốt hơn nửa thế kỷ. Chứng tích lịch sử ấy là nốt lặng của ký ức, của nỗi mất mát đau thương và của những linh hồn bất tử.
-
Giữa vịnh Hạ Long xanh ngắt, trời bỗng đổ cơn giông. Gió lật ngửa con tàu. Không còi báo. Không ai kịp gọi điện. Không ai kịp ôm người mình thương lần cuối. Có những ánh mắt trẻ thơ chưa kịp hiểu chuyện đã vĩnh viễn khép lại...
-
Hôm nay, vía Đức Quán Thế Âm - vị Bồ-tát ban cho chúng sanh sự không-sợ-hãi.
-
Ngày báo hiếu thường nhắc đến cha và mẹ, nhưng thường mẹ được nhắc đến nhiều hơn. Thường chúng ta tổ chức ngày của mẹ long trọng hơn ngày của cha. Không biết các bậc làm cha có bực mình chuyện này, nhưng bản chất trượng phu có lẽ không quan tâm lắm.
-
Có một ẩn dụ rằng, ngày xưa, ở vườn địa đàng, ông Adam và bà Eva sống rất hồn nhiên, không vướng bận cơm áo, gạo tiền; không lo lắng sống - chết, không phiền não, không tội lỗi…
-
Tết Đoan Ngọ - mùng 5 tháng 5 (ÂL) không nhộn nhịp như Tết Nguyên đán nhưng vẫn hiện diện âm thầm trong nếp sống của nhiều gia đình Việt.
|
|