-
-
Buddhadasa Bikkhu (1906-1993) là một nhà sư Thái Lan uyên bác và khác thường. Tư tưởng và sự hiểu biết về Đạo pháp của ông vượt lên trên những hình thức màu mè của một tín ngưỡng, loại bỏ được tất cả những thêm thắt và diễn đạt không thể tránh khỏi của người sau suốt trên dòng lịch sử phát triển lâu dài của Phật giáo.
-
Sài Gòn ư?! Đó là nơi dễ làm ta say đắm, cũng dễ làm ta phải choáng ngợp. Ai có ước mơ hãy đến Sài Gòn. Nơi đây sẽ giúp chúng ta thực hiện những hoài bão trong đời còn ăm ắp trong suy nghĩ, còn bừng cháy tia hy vọng.
-
*Kỷ niệm ngày Tổ quốc Việt Nam thân yêu hòa bình,
độc lập và thống nhất tròn 40 năm (1975 – 2015)
-
Ðời quá khứ cách đây vô số kiếp, ở cõi Diêm Phù Ðề có một nước lớn tên là Ba La Nại. Thuở đó có một người ham làm giàu đến nỗi không dám ăn no mặc đủ hoặc bố thí giúp đỡ ai. Làm được bao nhiêu người đó mua vàng dần tích trữ, dần dà đóng thành 7 lọ đem chôn giấu kỹ.
-
Ngày xưa, chịu ảnh hưởng Nho giáo, người Việt Nam ta rất kính trọng thầy, tôn thầy lên địa vị thứ hai sau nhà vua, trên cả cha và mẹ, theo tinh thần Quân- Sư- Phụ. Ngày lễ tết, học trò thường đến nhà thầy chúc mừng, thể hiện tấm lòng biết ơn của mình đối với người đã giúp cho mình hành trang cần thiết để bước vào đời một cách tự tin và vững chãi.
-
Nhân Hội Từ thiện chùa Vọng Cung thành phố Nam Định tổ chức chuyến đi từ thiện tặng quà cho hộ nghèo các dân tộc và trường S.O.S thành phố Điện Biên. Phật tử Phạm Duy Hiền có cảm tác một bài thơ để chúc cho chuyến đi của đoàn thành công tốt đẹp. Ban biên tập trang nhà xin trân trọng giới thiệu.
-
Ẩn sĩ thi tăng Hàn San sống vào thời Trinh Quán (627 – 644). Thời Đường, ông là hiện tượng thi ca đặc biệt ở hai điểm: sống đạm bạc khác thường đến nỗi đời cho là điên khùng; thơ đề trên vách đá, gốc cây, lều cỏ trong rừng sâu. Theo thi học Thiền tông, riêng điểm thứ hai đã cho thấy Hàn San thể nhập ngôn hành sự sống thơ toàn triệt.
-
Con người ta sống trên đời thường tự chuốc lấy khổ đau, phiền não nhiều hơn gấp bội phần cái khổ không đáng phải khổ của một thân chúng sanh, ấy là vì vọng tâm chấp ngã, chấp pháp. Do vọng chấp có ngã, pháp, nghĩa là chấp thân tâm này và các pháp tướng tương quan, tương tác, tương sanh, tương diệt trong cảnh giới hữu hạn, luôn luôn biến dịch, đổi thay làm thật có nên người ta mới khởi tâm phân biệt ngã nhơn, bỉ thử, rồi thể hiện bằng hành động đấu tranh, giành giật, chiếm đoạt, trí trá, dối ...
-
Lão Khía sống ở khúc sông này ngót nghét cũng gần hết đời người. Mấy mươi năm quăng lưới kiếm sống qua ngày lão chỉ biết lấy cuộc đời sương gió làm vui. Một túp lều lá, một chiếc giường đôi, một vài cái bát và chiếc nón tơi cũng đủ làm nên thân phận một con người. Lão không có vợ con nhưng hàng ngày thường qua lại nhà chùa thăm nom lũ trẻ và coi chúng như con.
-
Xã hội tuy có nhiều sự phân biệt nhưng sự sống thì giống nhau. Phật giáo quan niệm con người sanh ra trên đời đều do từ nhân duyên mà có. Khoa học cho rằng con người là sự kết hợp giữa âm dương tạo thành. Dù với phương diện nào thì con người cũng vẫn là linh vật đứng trên mọi linh vật. Đã cùng có mặt trên đời, cùng có sự sống giống nhau thì đều có mối tương quan mật thiết với nhau.
-
Chúng ta đều biết cái cảm giác ấy. Sự cô đơn cảm nhận được sự phân chia, sự cách biệt tại mỗi một sự thay đổi về tính khí hay hoàn cảnh có thể xảy ra. Giống như người bạn tối tăm của nó là Sự Buồn Chán, nó sống trong một thế giới nhỏ bé hẹp hòi, những bờ mé của tấm ảnh mờ nhạt và tròn trịa, như trong một chuỗi giấc mơ trên màn ảnh truyền hình. Và giống như Sự Buồn Chán, nó có một nguyên nhân duy nhất: cái tâm tự yêu mến chính mình.
-
Chuyện kể rằng có một người con trai. Từ bé mồ côi cha. Lớn lên và trưởng thành trong sự bao bọc và tình yêu thương của mẹ. Suốt mấy chục năm trời, Bà cực nhọc, ròng rã nuôi con.
-
Người đàn ông sinh ra luôn được gọi là phái mạnh. Bởi vậy, mọi người luôn mặc định họ phải là những người mạnh mẽ nhất, gan dạ nhất, không bao giờ được yếu đuối hay gục ngã.
-
Đêm nào bà Y cũng bán vé số về rất khuya. Những bước chân xiêu vẹo của tuổi chín mươi tưởng như chực ngã bất cứ lúc nào trên đường đi. Bà Y mặc kệ lời can ngăn của con cháu về việc bán vé số.
-
Chợt mình đã thấy đi đâu một mình, chợt mình đã nhói mông lung giữa đời, chợt mình khúc khích trong đêm hoang dại, chợt mình cứ thấy lao xao xương gầy, chợt mình đã thấy héo lên từng hồi.
|
|