-
Một hôm tôi qua thăm ông hàng xóm đã hom hem. Ông tâm sự hai năm nay thấy cảnh người chết mà rụng cả tóc. Đang yên đang lành khỏe mạnh bỗng nằm liệt đến thúi thịt thúi xương mới chết nổi. Người thì suốt ngày than sao từ nhỏ đến lớn không gây nghiệp lại bi đát nỗi này... Tôi bảo, đời người kiếp này nối kiếp khác trùng trùng vô tận, có lên được nước Phật mới hết sinh lão bệnh tử ông ạ. Chết là sự kiện quan trọng nhất đời người.
-
Hành hương, hai chữ yêu quý mà người con Phật nào cũng mơ ước được đặt chân lên vùng đất có thắng tích của Phật. Đặc biệt lần này được sang tận Miến Điện để chiêm bái các Chùa Vàng và đến nơi thờ Xá lợi tóc của Đức Phật, đầy đủ 8 sợi mà Ngài đã trao tặng cho hai người thương gia Miến đầu tiên sang Ấn Độ, cầm mang về nước để làm quà lưu niệm.
-
Biết bao kẻ trên thế gian này, dù không uống rượu mà vẫn say, không phải say vài tiếng đồng hồ như hắn, mà say muôn kiếp ngàn đời chưa tỉnh...
-
Ta Bà cõi tạm, như cái thang ải mục ta đang đứng cheo leo và sẽ gãy đổ bất cứ lúc nào. Để có cớ gọi tên sự chứng ngộ phải bắt đầu từ việc niệm Phật tẩy xóa mọi ý niệm xấu ác khởi lên. Hãy dụng tâm niệm Phật để “sực nhớ” những kiếp trước ta từng với tay gần chạm vào Đức Phật, và bây giờ chùm nho nơi vườn Cực Lạc đã không còn xanh nữa.
-
Tôi không hiểu tại sao ba mẹ tôi làm lụng vất vả như vậy mà không dành một chút tiền đó để mua sắm thêm chút gì đó cho bản thân mà lại dành để cúng dường cho các sư?
-
Trời ơi! Mợ hà tiện với ngoại một lời mời hay là ngại leo lên lầu ba? Trong khi thân già còm nhom như ngoại lại phải nặng nhọc leo lên leo xuống cầu thang mỗi ngày. Cuộc sống xô bồ ở thành thị là thế sao? Vô cảm thế sao?
-
Một hơi thở vào có thể dài từ bốn tới mười giây, một hơi thở ra có thể tương tự hoặc dài hơn. Thường thì hơi thở ra dài hơn. Khi thở vào, bụng ta phồng lên; khi thở ra, bụng ta xẹp xuống. Nếu muốn kéo dài hơi thở ra, ta có thể ép bụng xẹp thêm nữa và như vậy ta có thể thở ra thêm vài giây nữa...
-
Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 143 | HOA XUYẾN CHI Trong khi hàng ngàn người dân thành phố đang háo hức đổ dồn về hầm ngầm Thủ Thiêm, con hầm vượt sông dài nhất Đông Nam Á, để chiêm ngưỡng và tận hưởng niềm vui nối liền một dải của thành phố có thời là Hòn Ngọc Viễn Đông thì tôi lại lặng lẽ chạy xe lên Bến Nhà Rồng ngắm dòng sông Sài Gòn thơ mộng và những chuyến phà lặng lẽ, thân quen, cần mẫn như đang cập bến vào quá khứ. Những chuyến phà có lịch sử hàng trăm năm với bao thăng ...
-
Con người sinh ra, ai cũng có cái khó, cái khổ của riêng mình. Bản thân tôi, và bên cạnh tôi, trước mặt tôi, sau lưng tôi, rất gần tôi và rất xa tôi: mỗi con người là một cuộc đời với vô vàn cái khổ mà mỗi người phải đối diện để hoàn thành thật tốt và viên mãn vai trò của mình.
-
Phải thú thật rằng tôi đã xem hầu hết các đĩa của chương trình “Phật pháp nhiệm màu” do chùa Hoằng Pháp tổ chức và tôi đã học đươc rất nhiều từ những vị khách mời đặc biệt này. Tôi đã thầm biết ơn Thượng tọa trụ trì và ban tổ chức đã làm nên những sự kiện quý giá và in ra những đĩa hữu ích giúp cho người tu nhìn lại chính mình và để học hỏi, tu tập được tốt hơn.
-
Nhớ lại, khi hơi thở Đại tướng bắt đầu đi ngủ vào chốn kinh kì thiên cổ thì là giây phút mặt trời đi qua vầng trán nửa đêm thao thức và con tim chợt hiện lời cầu nguyện
-
Sáng sớm nghe loa phát thanh của khu phố thông báo: “Bà con nhân dân tích cực phòng chống bão, dự báo bão sẽ đổ bộ trực tiếp vào các tỉnh miền Trung, bà con chuẩn bị.....”. Nghe mà rầu lòng làm sao! Lại bão, năm nay không biết bao nhiêu cơn bão đã đi qua tỉnh mình rồi, thực sự lo lắng quá!
-
Cuộc sống tuôn trào cùng dòng thời gian bất diệt luôn sẵn sàng đón ta vào những vòng xoáy của lợi danh, hư ảo, được mất, hơn thua. Để rồi một ngày ta chợt nhận ra ta lãng quên nhiều điều quan trọng. Ta loay hoay đi tìm hạnh phúc nhưng biết đâu rằng hạnh phúc thật gần. Đó là mẹ. Người cho ta nhựa sống, cho ta tất cả bằng tình thương yêu và trái tim chân thành.
-
Xuất phát điểm từ Tổ Đình Vọng Cung Thành phố Nam Định, 4h30' sáng ngày 16/10/2013, đoàn chúng tôi với 2 xe tải và 3 xe khách lần lượt rong ruổi với vẻ mặt cười hy vọng sẽ là một chuyến đi may mắn.
-
Tôi nghĩ hạnh phúc và khổ đau đều rất cần thiết cho đời tu. Cuộc sống cần nụ cười và cả nước mắt. Tôi đôi lúc đau lòng khi nhìn thấy đôi mắt thơ trẻ của một chú Sa-di hoen đỏ, vì khổ đau, vì uẩn ức, vì thầy không hiểu, bạn không thương, vì những vấp váp vấn vương của tuổi mới lớn.
-
Có nỗi đau nào không chan chưa tình thương, có xót xa nào không khiến lòng ta ray rứt. Nhưng tự hỏi trong cuộc sống bộn bề, lắm bon chen chật vật cho “cơm áo gạo tiền”, có mấy ai bỏ chút thời gian để lắng nghe và đưa mắt nhìn sang những cuộc đời khác. Bạn sẽ thấy mình còn hạnh phúc lắm, đủ đầy lắm khi thấy những đứa trẻ nơi vùng lũ trôi qua chia nhau gói mì tôm mà gặm cho qua cơn đói. Bạn sẽ hiểu được thế nào là khắt nghiệt, là khổ đau khi chứng kiến cảnh những gì mà mình vun đắp nên, căn nhà ...
|
|