Trước khi ra đồng, Tâm ngồi xếp lại đống tiền lẻ giúp cụ Giảo. Cụ Giảo cũng qua cái tuổi “thất thập cổ lai hy”, là người xóm Quán, không chồng con, có người anh trai thì mất sớm. Những người họ hàng thời cụ cũng ra đi gần hết, đến đời con cháu thì cũng là xa xôi. Cụ bị mù đôi mắt nên sống một mình bao nhiêu năm nay bằng nghề bán nước ở một ngôi nhà nhỏ, nơi ngã ba đầu làng. Buổi sáng thì cụ đồ xôi bán chủ yếu cho bọn trẻ ăn sáng đi học, cũng gọi là để sống qua ngày. Ở cái tuổi gần đất xa trời, ...