Chi tiết tin tức

Bức thư gửi bố tháng Vu Lan…

17:17:54 - 24/07/2013
(PGNĐ) -  (PTVN) - Nhưng con vẫn luôn nghĩ rằng, bố vẫn đang hiện hữu bên con, qua sự ấm áp con vẫn cảm nhận được mỗi khi nghĩ về bố.

Bố yêu của con!
 
Trong đêm vắng, một mình con loay hoay gõ từng chữ trên bàn phím máy tính, làm những bản tin Phật sự con đã đi trong ngày. Ngoài trời mưa trắng xóa, cơn mưa cứ dai dẳng suốt đêm khiến tâm con không an ổn. Giờ đã là 3h sáng… Con ngây dại nhìn xuống cuốn lịch nhỏ xinh nơi bàn làm việc, rồi bỗng giật mình nhận ra…

Tháng 7 là tháng mưa ngâu!! Tháng 7… mùa Vu Lan!!!

Bố yêu! Bố đã không gặp con 7 năm rồi, 7 năm bố bận “Đi công tác” ở một thế giới nào đó cách xa con. Nhưng con vẫn luôn nghĩ rằng, bố vẫn đang hiện hữu bên con, qua sự ấm áp con vẫn cảm nhận được mỗi khi nghĩ về bố.

7 năm rồi, thời gian như thoi đưa bố nhỉ. Bố có biết không, có một con bé mỗi khi trời mưa vẫn thường hay kê chiếc ghế nhỏ ra lan can ngồi ngắm mưa, đôi khi vô thức giơ đôi tay ra đón những hạt mưa mát dịu và nhìn nó trôi dần qua từng kẽ tay. Đôi mắt con bé nhìn xa xăm về nơi vô định, hồi tưởng lại về những kỷ niệm đã trôi vào quá khứ. Con bé đó vẫn có thói quen ngồi nhìn mưa như vậy, bởi hồi nhỏ mỗi buổi tối trời mưa nó vẫn kê ghế ra cửa ngồi mong bố nó về, bọc trong túi nilon quyển truyện tranh bố mua cho nó. Bố không sợ lạnh, không sợ rét, không sợ cảm, bởi hạnh phúc của bố - chính là nhìn thấy nụ cười toe toét của nó.

Con bé đó vẫn còn nhớ trận lụt lịch sử của Hà Nội năm ấy, con bé người bé tí, nước lụt thì cao tới bụng. Bố bắt con bé ở nhà, bố lội nước ra ngoài mua đồ gì đó nấu cho con bé ăn. Nhưng nó nhất định không chịu, nằng nặc bì bõm lội sau lưng bố. Bố xót quá, lại cõng lên vai. Hồi đó thì nghĩ sướng rồi, bố cõng đỡ phải lội, lại còn được nằm ngủ lim dim trên đôi vai to rộng ấy. Nhưng bây giờ lớn rồi, mới hiểu rằng: Ngày đó, chỉ vì con nít, mà mình đã vô tình mang lại thêm gánh nặng trên vai cho bố, vậy mà bố vẫn im lặng, chỉ để con được bình yên trong giấc ngủ.

Bố à, bố có còn nhớ cái con bé suốt ngày nũng nịu, chiều nào cũng bập bẹ qua điện thoại nói “Bố ơi chiều nay về mua bánh chú hề cho con”. Rồi cứ hàng tối, khi tan tầm, con bé lại lon ton ra đứng đầu ngõ, đợi bóng dáng bố từ đằng xa, với chiếc xe đạp cũ mèm treo những chiếc bánh thơm phức.
Bố nó đã sống như vậy, đã yêu nó bằng trái tim thầm lặng của một người đàn ông làm Cha! Vậy mà con bé đó vô tâm thật, phải không bố? Vô tâm đến mức ngày bố ốm nằm suốt nửa tháng trời, con bé chẳng hỏi thăm đến một câu, cũng chẳng lại gần bố đến nổi 1 giây phút. Nhưng chỉ cần con bé đó sốt có 1 đêm thôi, là đã biết bao nhiêu lần bố trở mình tỉnh giấc, đặt tay lên trán con bé với ánh mắt đầy lo âu, thương xót.

Rồi trước ngày thi chuyển cấp, con bé bị bệnh phải nhập viện cấp cứu. Nó vẫn không thể quên được khuôn mặt suy tư trăn trở của bố nó, nó vẫn không thể quên được giọng nói bố nó vang lên “Con ơi khỏe nhanh đi bố thương”. Nó bị bệnh đau lắm, nhưng nhìn bố, nó không dám kêu, không dám nhăn nhó. Nó nhắm mắt ngủ mà cơn đau hành hạ suốt đêm. Bác sĩ nói nó phải nằm viện, không được đi thi nữa vì tình trạng sức khỏe không cho phép. Nó nhờ anh trai cõng trốn ra khỏi viện, vào phòng dự kỳ thi chuyển cấp. Ngày nó ra viện, là ngày bố nó vĩnh viễn ra đi. Bố ghét con bé đó lắm phải không bố, ghét thì mới bỏ đi đột ngột như vậy. Ngày bố đi, mưa cũng rơi trắng xóa như đêm nay…nó đi thi về, lê bước vô hồn bước vào cổng trường, các cô giáo nhìn nó và ôm chầm lấy, ai nấy đều khóc thương nó nhỏ mà đã mất bố. Nhưng có ai hiểu, với một đứa trẻ lúc đó, mất bố như một cú sốc lớn khiến nó gần như mất cảm giác với mọi điều, và…nó thay đổi!

Con bé vô tâm ngày ấy, là con của ngày hôm nay bố ạ.

Con đã từng trượt dài trong nỗi đau khi bố ra đi, đã từng buông trôi bản thân cho dòng đời cứ tùy nghi sắp đặt, đã từng sống như một con búp bê vô tri vô giác. Nhưng do nhân duyên từ Bố - một người Phật tử thuần thành, mà con lại được bén duyên với chốn thiền môn.

Con gặp được Thầy – người cha thứ 2 của con trong gia đình Tâm Linh. Thầy vẫn thường hay nhắc con “Do bố đã gieo hạt giống thiện lành, nên hôm nay con được hưởng quả ngọt”. Đúng vậy phải không bố? Nếu ngày xưa bố không thường xuyên đưa con đến chùa, cho con được gần quý Thầy, được tiếp xúc với lời kinh tiếng kệ, thì con đâu có được ngày hôm nay.

Bây giờ, con gái yêu của bố đã là một cô phóng viên của Phật giáo. May mắn khi mới làm vài năm nhưng đã được quý Thầy ưu ái, tạo điều kiện giúp đỡ, cho được làm nhiều việc “lợi Đạo ích Đời”. Con đã để những năm tháng của tuổi trẻ trôi đi đầy phí hoài, trong hố sâu tuyệt vọng do chính con tạo ra. Nhưng giờ khác rồi bố ạ. Được thân cận quý Thầy, được học hỏi giáo pháp của Đấng Thế Tôn, mà con đã hiểu cuộc đời này con phải sống thế nào.

Con người ta không được quyền lựa chọn nơi sinh ra, nhưng họ được quyền lựa chọn cách sống của mình trong cuộc đời này. Con nghiệm câu này và thấy đúng lắm bố ạ. Con không thể cãi lại quy luật “Sinh – lão – bệnh – tử” của đời người, con không thể mãi mãi giữ Bố trong cuộc sống của con qua hàng trăm hàng nghìn năm. Nhưng có điều duy nhất con làm được, đó là: Con có thể chọn một cách sống để bố tự hào về con, để con cháu dòng họ Nguyễn chúng ta đời nay và mai sau sẽ được hưởng Quả ngọt từ hạt giống Thiện lành con đã gieo.

Bố yêu của con, hãy tiếp sức cho con trong đợt Vu Lan năm nay, bố nhé!

 
Hà Nội ngày mưa 06/08/2013
Diệu Tường con kính dâng hương linh Bố

Bình luận
Gửi bình luận của bạn

Danh bạ website Phật giáo
Sự kiện - Hội thảo
  • Về Thiền học khởi nguyên của Phật Giáo Việt Nam
  • Giới thiệu sách - Tìm người trong hơi thở
  • Chuyện xưa... mai trắng Hà thành
  • Đôi dòng xúc cảm
  • 108 Lời tự tại – Nâng cao phẩm chất cuộc sống
  • Ai trộm chuỗi tràng hạt của Phật?
  • Em nên đi tu hay lấy chồng?
  • Trần Nhân Tông – đức Vua, Phật hoàng của dân tộc Việt
  • Bình an giữa cuộc đời
  • Ăn và Đạo Pháp

Đăng ký bản tin