Chi tiết tin tức

Xác ướp của các nhà Sư ở vùng đất kỳ diệu

08:33:00 - 12/10/2013
(PGNĐ) -  Những nhà sư nơi đây trước khi trút hơi thở cuối cùng, sẽ ngồi trong tư thế thiền "hoa sen", cách ngồi bắt chéo chân và cứ thế hàng trăm năm sau, họ vẫn luôn ngồi như vậy. 

Đó là những xác ướp của các nhà sư ở một vùng đất kỳ diệu, nơi có thuật ướp xác thô sơ mà hết sức khéo léo.

“Tôi chịu đau khổ để bạn có thể sống”

Xứ sở của các nhà sư "tự ướp xác" ở trong một ngôi chùa cổ, trên ngọn núi Yudono ở Yamagata, Nhật Bản. Nơi đây luôn phủ một màu xanh mướt bạt ngàn. Các nhà sư phải theo một nghi thức tẩy rửa cho tịnh thân tâm một cách gắt gao, được gọi là "nghìn ngày đêm huấn luyện". Họ không ăn uống, chỉ nhấp trà làm từ nhựa cây độc.

Cổng vào ngôi chùa trên ngọn núi Yudono ở Yamagata.

Lâu nay, người Ai Cập luôn tự hào với thuật ướp xác tinh vi của mình. Mới đây, họ đã hãnh diện khoe với thế giới xác ướp 2.300 tuổi của một phụ nữ mà họ cho là xác ướp Ai Cập cổ đại đẹp nhất từ xưa đến nay. Xác ướp có mặt nạ bằng vàng ròng, xiêm y được trang trí bằng những hình vẽ cực kỳ tinh xảo và màu sắc còn khá rõ sau bao nhiêu năm. Thế nhưng, thực tế, việc ướp xác không chỉ có ở Ai Cập mà nhiều quốc gia trên thế giới cũng có thuật ướp xác mang những nét riêng vô cùng kỳ ảo mà Ai Cập không có được, nhất là ở các nước phương Đông huyền bí.

Đến với ngôi chùa cổ ở tỉnh Yamagata, Nhật Bản, người ta dễ dàng nhận thấy, đây là một thế giới rất riêng, biệt lập với xã hội siêu hiện đại bên ngoài. Thời gian như ngừng trôi khi người ta đặt chân đến đây bởi ngôi chùa cách Tokyo 320km về phía Bắc, không chút ồn ào của nhịp sống đô thị và tránh xa khỏi khói bụi ô nhiễm. Tại ngôi chùa này, đã có nhiều người thử tự ước xác mình sau khi chết. Vào thế kỷ XIX, người ta phải ra lệnh cấm những phương pháp ướp xác này. Các nhà sư ở chùa này cho biết, để tự ướp xác, các bậc tu hành phải trải qua một quá trình khổ luyện đau đớn. Chìa khóa của thành công, đó là nhịn đói cho đến chết.

Theo phương trượng chùa, người đầu tiên thực hiện phương pháp ướp xác này là vị sư Kuukai. Sư Kuukai đã tự ướp xác vào hơn 1.000 năm trước tại khu chùa của núi Koya, quận Wakayama. Sư Kuukai là người sáng lập giáo phái Shingon của Phật giáo, giáo phái đưa ra các thuyết về sự giác ngộ thông qua việc hành xác. Sư Kuukai đã tự mình thử nghiệm thuật ướp xác này trước khi truyền lại phương thức tiến hành cho các đệ tử.

Yugaku Endo, phương trưởng thứ 95 của dòng tu này tại đền Dainichibo, cho biết: "Đó là kết quả của nguyên lý "Tôi chịu đau khổ để bạn có thể sống". Đền này hiện lưu trữ 27 xác ướp của các vị đạo sư dòng tu Shingon. Ví dụ như xác của một người tên Daijuku Bosatsu Shinnyokai Shonin. Trong vòng 76 năm, vị tu sĩ này sống cuộc đời vô cùng thanh đạm. Ngày nay, Daijuku Bosatsu Shinnyokai Shonin an tọa trong một cái hộp bằng kính trong suốt tại đền Dainichibo, thi thể ông được quấn trong bộ đồ màu đỏ và các chi tiết bằng vàng.

Xác ướp một nhà sư hàng trăm tuổi tại ngôi chùa.

Phương pháp tự ướp xác thô sơ

Phương trượng Yugaku Endo cho biết, quá trình tự ướp xác kéo dài trong khoảng hơn 3.000 ngày và được chia thành ba giai đoạn chính. Theo đó những nhà sư phải tuân thủ một chế độ ăn uống vô cùng thanh đạm và kham khổ. Giai đoạn quan trọng nhất mang lại thành công cho việc ướp xác là những nhà sư phải giảm tối đa nhu cầu ăn uống, dần dần dẫn đến nhịn ăn.

Giai đoạn đầu tiên trong hành trình tự ướp xác là làm giảm thiểu lượng mỡ và thịt trong cơ thể, nguyên nhân chính gây ra tình trạng thối rữa và phân hủy ở những xác ướp. Để làm được điều này, những nhà sư phải bắt đầu bằng việc thay đổi cách ăn uống. Họ chỉ được ăn lạc và các loại hạt khác tìm được trong khu rừng cạnh chùa. Quá trình này kéo dài khoảng 1.000 ngày. Song song với việc ăn uống đạm bạc, là việc thực hiện một loạt những hoạt động thể chất với cường độ mạnh nhằm làm tiêu hao toàn bộ nguồn năng lượng tích trữ và những năng lượng mới sinh.

Để đốt cháy lượng mỡ và thịt trong cơ thể, quanh năm suốt tháng, bất kể nắng hạn hay tuyết rơi, những nhà sư này đều phải leo núi. Do đó, lượng mỡ và thịt dần dần bị đẩy ra ngoài thông qua quá trình đốt cháy năng lượng trong lúc vận động. Kết quả là ngày qua ngày, những nhà sư chỉ còn lớp da bọc xương và chỉ đủ sức duy trì sự sống một cách yếu ớt.

Khi cơ thể hầu như không còn chút thịt nào, những nhà sư sẽ bước vào giai đoạn kế tiếp, mất khoảng 1.000 ngày nữa. Đó là giai đoạn làm mất nước, hay còn gọi là quá trình ăn kiêng khắc nghiệt. Những nhà sư chỉ ăn một chút vỏ cây và rễ cây. Trong thời gian này, các nhà sư từ gầy gò, trơ xương đến trông hệt như bộ xương biết đi. Lượng nước trong cơ thể của họ ngày càng xuống thấp và họ càng ngày càng khô lại. Với cơ thể được "sấy khô" như vậy, quá trình phân hủy sau khi chết rất khó diễn ra.

Giai đoạn cuối cùng là "tẩm độc". Hàng ngày, những nhà sư sẽ uống một loại chè được chế từ nhựa cây dầu bóng, loại cây vẫn được dùng để sản xuất vecni dùng trong công nghiệp đồ gỗ. Loại chè này vốn là một chất độc, gây nôn mửa, đổ mồ hôi và tăng cường lượng bài tiết nước tiểu. Bằng cách này một lần nữa các như sư tự làm khô cơ thể mình. Quan trọng hơn nữa là trong cơ thể họ tồn đọng lại một lượng chất độc đủ làm các loại côn trùng thường ăn xác chết phải tránh xa.

Chất ướp xác Arsen

Cuối cùng và không kém phần quan trọng là giai đoạn chôn cất. Các nhà sư sẽ tự giam mình trong một ngôi mộ được làm bằng đá nguyên khối. Thông thường, trước khi vào mộ, họ được phép mang những vật dụng cá nhân của mình để chôn cùng.

Đó là một khoang chứa nhỏ, được khoét vào đá núi. Nó nhỏ đến nỗi chỉ có ngồi thiền kiểu "hoa sen" mới lọt người vào được. Các nhà sư sẽ phải sống trong đó 1.000 ngày tiếp theo nếu họ còn có thể sống được. Không khí được đưa vào mộ qua một ống nhỏ, xuyên qua tường. Mỗi ngày nhà sư sẽ rung chiếc chuông mà ông mang theo vào trong mộ một lần để báo với thế giới bên ngoài rằng mình vẫn còn sống. Nếu một ngày những vị sư khác trong chùa không còn nghe thấy tiếng chuông rung lên nữa thì lúc đó họ biết rằng nhà sư đã qua đời. Khi ấy, họ sẽ đến bịt ống thông khí lại và tiếp tục chờ đợi thêm 1.000 ngày nữa.

Mười năm sau, mộ mới được mở ra. Những nhà sư nào mà ướp xác thành công sẽ được phong làm Phật, nhưng phần lớn những cái xác bị thối rữa và người ta chôn chúng xuống đất rồi bỏ mặc. Theo lời kể lại, nhiều nhà sư khi thực hiện thuật tự ướp xác thường uống nước tại một con suối nước nóng trên đỉnh núi Yudono ở tỉnh Yamagata. Nhiều nhà sư ở vùng đó nói rằng, nước từ nguồn đó chứa nhiều khoáng chất đặc biệt có khả năng chữa bệnh. Cũng có nhiều nhà sư trước khi tự ướp xác đã uống nước từ nguồn nước đó.

Thực tế các nhà khoa học phát hiện ra trong nguồn nước trên núi có chứa một loại chất có tên là Arsen, một chất độc có khả năng ngăn cản quá trình phân hủy của cơ thể, bởi vậy những xác ướp của những nhà sư trên núi Yudono mới được bảo quản nguyên vẹn đến tận ngày nay. Ngoài ra, nồng độ cao của thạch tín trong máu gây ra do ăn phải các bộ phận của cây Urushi. Do đó, các loài bọ và dòi sẽ không xâm nhập cơ thể bị nhiễm độc thạch tín. Bên cạnh đó, thi thể các thiền sư cũng được tẩm các loại hương liệu để tránh hư hại.

Nhưng đó không phải là phần khó khăn nhất, người ta phỏng đoán trong quá trình ba năm tuyệt thực để tự hóa, các thiền sư chắc chắn phải được theo dõi và chăm sóc kỹ càng của các đệ tử để tránh chịu chứng suy sụp tinh thần, bấn loạn và ảo giác do nhịn ăn. Một số người Nhật Bản cũng cho rằng, các linh hồn nhà sư tự hóa sẽ không siêu thoát, sẽ trở nên tàn ác, quấy nhiễu trần gian do chịu nhiều đau đớn trong quá trình hành xác này.

Ngày nay, du khách có thể dễ dàng được chiêm ngưỡng những xác ướp với nước da bóng đẹp, còn nguyên vẹn được trưng bày tại nhiều ngôi chùa trên núi Yudono. Họ ngồi trong "tư thế hoa sen" ở các chùa Chuenji và Dainichibo. Hàng năm, rất nhiều người hành hương đến hai ngôi chùa này.                          

Có quyền năng nhờ ướp xác?

Các xác ướp thông thường còn nguyên vẹn như trước khi chết. Tuy nhiên mắt của họ sẽ bị bỏ đi. Mặc dù vậy, họ được coi là có thể nhìn thấy người sống bằng việc giao tiếp với linh hồn và có thể nhận thức hoàn toàn thực tại. Ở trong trường hợp này, hành động hành xác mình đến chết, không được xem là có ý nghĩa tiêu cực. Các thiền sư tự hóa tin rằng, hy sinh thân thể của mình có thể giúp họ có quyền năng siêu nhiên để cứu nhân độ thế.

Minh Anh (Theo Dailymail)

 

Bình luận
Gửi bình luận của bạn

Danh bạ website Phật giáo
Sự kiện - Hội thảo
  • Về Thiền học khởi nguyên của Phật Giáo Việt Nam
  • Giới thiệu sách - Tìm người trong hơi thở
  • Chuyện xưa... mai trắng Hà thành
  • Đôi dòng xúc cảm
  • 108 Lời tự tại – Nâng cao phẩm chất cuộc sống
  • Ai trộm chuỗi tràng hạt của Phật?
  • Em nên đi tu hay lấy chồng?
  • Trần Nhân Tông – đức Vua, Phật hoàng của dân tộc Việt
  • Bình an giữa cuộc đời
  • Ăn và Đạo Pháp

Đăng ký bản tin