Đóa hoa trong mắt chim sâu
21:15:00 - 10/03/2019
(PGNĐ) - Những ngày xuân rồi chóng qua, cũng như tuổi xuân của ông. Những tháng năm tràn căng nhựa sống, dâng trào khát vọng, đầy ắp tình yêu giờ đang tận mãn. Đời người ai cũng có một thời xuân mộng, đẹp quá, lộng lẫy quá khác nào những đóa hoa. Nhưng ai cũng biết đóa hoa nào cũng phải tàn, biết vậy mà họ vẫn man mác nỗi buồn, cả trước và sau một mùa hoa mới.
Cây mai trước nhà đã sang rằm tháng Giêng, sáng nay chỉ còn vài bông hoa nở muộn. Nhìn mấy bông hoa lẻ mà bâng khuâng. Năm nào cây mai cũng nở, từ hăm tám Tết đã lác đác, mùng ba khá đầy cành. Mai khai phú quý, người xưa chúc vậy; nhưng đối với ông, sự giàu sang không là điều tâm đắc, ông chỉ hồ hởi tự nhiên, thanh thản khi say sưa ngắm nhìn những chùm hoa vàng rực chen nhau trên những nhánh, những cành. Bà con, bạn bè đến chơi đều tấm tắc, chúc mừng. Các con, cháu thích thú cùng nhau chụp ảnh kỷ niệm. Cây mai như nhân vật chính của ngôi nhà, là đề tài cho các câu chuyện, lan tỏa niềm vui suốt ba ngày xuân. Đến mùng bảy hoa bắt đầu rụng nhiều, báo hiệu hết Tết. Lạ, mùa xuân mới vẫn chưa đầy tháng mà người ta đã nghĩ là lúc tàn xuân. Ý nghĩ này đã vào tiềm thức, vào thơ văn. Chỉ vì mắt người ta nhìn xuân thiên nhiên mà lòng người ta hướng về xuân đời người. Ông cũng vậy, nhất là từ mùng mười, con cháu đã lên đường về nhà riêng của chúng hay đi làm các nơi xa, để lại cho ông sự cô quạnh thường ngày. Ông còn mỗi cây mai, nhưng nó đang rụng đến những bông cuối cùng. Nỗi buồn quen thuộc hiện dần trong ánh mắt dưới những vết chân chim. Trong ánh nắng ban mai se se, dịu nhẹ, ông chợt thấy có bóng chim nhảy nhót. À, một con chim sâu bé xíu đang chuyền dưới những nhánh mai trống trải do ông vừa cắt bớt lá để nuôi cây cho mùa sau. Chú chim nhảy từng cành một, dừng lại nghiêng ngó, dáng điệu thảnh thơi, vui vẻ. Mấy bông hoa muộn đối với nó không phải là điều buồn phiền. Bông hoa vẫn nở đầy, chín cánh xếp tròn, chùm nhị vàng rung rinh. Với nó, đó không phải là bông hoa muộn hay không có bông hoa nào là muộn. Bông hoa đó dưới mắt con người, nó nhỏ bé, muộn mằn, tội nghiệp. Dưới mắt con chim sâu, bông hoa xòe ra như chiếc ô lớn, màu vàng sang trọng đáng cho nó ngưỡng mộ. Một con ong bầu bay đến, lượn một vòng rồi bỏ đi. Chỉ có mỗi chim sâu nhảy chuyền mê mải. Ông chợt bật lên ý nghĩ, sao mình không hóa thành con chim sâu để có được niềm thanh thản, hạnh phúc như nó. Biến thành chim sâu tức là ông chấp nhận thu nhỏ mình lại, cái đầu chỉ gần bằng một đóa hoa, con mắt chỉ cỡ búp hạt gạo trên cành, ông sẽ thấy mùa xuân vẫn tràn đầy trong nắng, xuân chưa tàn, chưa vội tan. Ông mang trong mình tâm trạng của thiên nhiên chứ không phải của con người. Lúc không còn thấy điều gì là muộn nữa thì ta đang đi đến và sẽ có được sự bất tử, vĩnh hằng. Ngày xuân qua rồi Còn vài bông mai Chim sâu chuyền cành. Dương Hoàng Hữu
Nguồn: GNO
|
- Về Thiền học khởi nguyên của Phật Giáo Việt Nam
Thiền học Luy Lâu không còn, và nên không còn được hiểu là khởi nguyên của Thiền học Việt Nam, mà là suối nguồn của Thiền học Việt Nam. Có lẽ Phật giáo Việt Nam cần trở về cội nguồn của Luy Lâu và Yên Tử để tìm thấy mình và bắt gặp lại niềm tin và tự hào lịch sử trước khi có thể mở ra hướng phát triển cho hiện tại.
- Giới thiệu sách - Tìm người trong hơi thở
"Nói đến cuộc sống là vô biên không thể kể xiết nào là vui buồn, khổ đau, hạnh phúc, mệt nhọc, sung sướng… nhưng điều tất yếu là ta phải biết nhận diện nó, để rồi chuyển hoá nó thì tự nhiên cuộc sống trở nên có ý nghĩa hơn, thong dong hơn, đừng nói gì đến “Mỗi lần nêu ra một lần mới”. Ví như ban nãy tôi đang đứng giữa trời đất đưa tay chỉ bầy chim én bay lượn trên cao, tay vừa đưa lên thì chúng đã bay xa. Cho nên mỗi chúng ta đừng vội vàng đi tìm cầu mà hãy trân quý cuộc sống trong hiện tại cho thật thi vị nhiệm mầu". (Trích Tâm quán tình người, Thích Pháp Bảo)
- Chuyện xưa... mai trắng Hà thành
Trong các loài hoa báo xuân thì mai là người gõ cửa, khi chỉ mới vào độ đầu tháng Mười một âm lịch đã thấy lác đác những nụ mầm bật lên, e ấp trong gió đông còn đang xám xịt giữa cô liêu rét buốt, ẩm ướt mưa phùn. Nhưng, phải đợi đến tận những ngày cuối tháng Chạp, mai mới ủ đủ nhựa cho một đợt mãn khai đón Tết đến, xuân về.
- Đôi dòng xúc cảm
Từng lời, từng câu, từng chữ trong bài: Đôi dòng xúc cảm của tác giả Minh Hà đều chất chứa biết bao tình cảm thiêng liêng của người viết. Nó dường như mang nặng trong lòng của những người con Phật về bốn ân to lớn trong đời sống của mình, đó là ân Quốc gia, xã hội; ân Sư trưởng; ân phụ mẫu và ân vạn loại chúng sinh. Từ đây, tác giả đã bước chân vào con đường đạo, từ bỏ mọi danh lợi thế gian, sống một đời sống phạm hạnh, tri túc thường lạc, với mong muốn giản dị là đem lại sự an vui và hạnh phúc mọi người.
- 108 Lời tự tại – Nâng cao phẩm chất cuộc sống
- Ai trộm chuỗi tràng hạt của Phật?
Có một ngôi chùa, nhân vì thờ một xâu chuỗi Phật Tổ từng đeo mà nổi tiếng.
- Em nên đi tu hay lấy chồng?
Dù em là ai đi chăng nữa, nhưng trong em luôn có tâm thiện, sống có đạo đức thì đó chính là mình có hiếu với bố mẹ rồi. Nói chung, việc báo hiếu nó biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau em ạ. Chứ không phải đi tu là bất hiếu, và lập gia đình là có hiếu đâu em nhé.
- Trần Nhân Tông – đức Vua, Phật hoàng của dân tộc Việt
Trong diễn văn của Chủ tịch nước Cộng Hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam Nguyễn Minh Triết tại buổi khai mạc Đại lễ Phật Đản Liên Hợp Quốc 2008 tại Trung tâm Hội nghị quốc gia Mỹ Đình Hà Nội, sáng ngày 14.5.2008 đã khẳng định:
- Bình an giữa cuộc đời
Bình yên không có nghĩa là đi đến một nơi không có tiếng ồn, không có khó khăn, không cực nhọc. Bình yên là giữa một không gian yên ả, thanh bình, chỉ có tiếng chuông chùa buông trong thinh không làm tâm ta tĩnh lặng, dễ chịu. Bình yên là khi ta biết tìm về với Phật, tìm về nương náu dưới ngôi Tam Bảo để tu thân hành thiện, để cho cuộc đời mình sống có ý nghĩa hơn.
- Ăn và Đạo Pháp
Ăn cũng là một giải pháp của tiến hoá trong mục đích duy trì sự tuôn chảy của dòng sông sự sống vô hình, bằng cách các sinh vật phải chiếm đoạt sinh-khối của nhau để duy trì cuộc sống. Hiện tượng này tạo thành khái niệm sinh học về "chuỗi thức ăn" hoặc "tháp thức ăn" trong sinh quyển . Ăn là hiện tượng tự nhiên như nó là, ăn là một điều-kiện-tính của tồn sinh và ăn đã điều-kiện-hoá sự tồn sinh của mọi cá thể, mọi loài sinh vật.
|