Chi tiết tin tức

Tản văn: MẸ

14:20:00 - 13/10/2015
(PGNĐ) -  Giấc mơ của anh em chúng tôi được nuôi dưỡng, lớn lên từ thúng mẹt của mẹ. Đó là cách mà bố tôi thường ví von khi những gánh hàng không quản nắng mưa, ốm đau của mẹ vẫn tất tả ngược xuôi, vất vả bộn bề.

Trong câu chuyện hội ngộ mỗi dịp về thăm nhà, tôi nhẩm tính đến nay mẹ đã kinh qua tất thảy 9 nghề. Thế nên, dường như câu thành ngữ “Một nghề cho chín còn hơn chín nghề” không dành cho mẹ tôi. Mà thực ra, những việc mẹ từng làm đâu được gọi là nghề. Nói đúng hơn, đó là sự bươn chải, lặn lội để kiếm sống giữa cái thời buổi củi cám, thiếu trước hụt sau, một nách cưu mang ba đứa con ăn học.

Hằn in trong tâm trí tuổi thơ tôi là những vòng quay của chiếc xe đạp cà tàng không biết mệt mỏi của mẹ ruổi rong trên những nẻo đường buôn bán. Khi là những bó củi mua với giá rẻ ở thượng nguồn, về xuôi mang bán kiếm lời. Khi là những kiện hàng khô, bỏ mối cho các quán sá. Lúc khác lại là những mặt hàng nhu yếu phẩm như lúa, gạo, khoai, sắn… Đủ cả. Mẹ làm tất cả những việc có thể làm, miễn sao kiếm được tiền. Và sau mỗi chuyến đi buôn ấy, mẹ lần lượt mang về cho anh em chúng tôi những tấm áo, đôi dép, cái cặp sách. Những đồng tiền ít ỏi được mẹ dành dụm, chắt chiu khéo léo giữa năm tháng tảo tần, anh em chúng tôi cứ thế vô tư lớn lên, được ăn học đến nơi đến chốn, không hề thua kém bạn bè cùng trang lứa…

Mẹ bị gãy chân trong một lần tai nạn, phải chống nạng đi trong suốt một thời gian dài. Anh em chúng tôi lập nghiệp xa quê, xót xa lắm nhưng cũng chỉ biết động viên mẹ bằng những cuộc điện thoại hỏi thăm. Điều đó đồng nghĩa với việc mẹ không thể tiếp tục bươn chải, lo toan cho gia đình nữa. Tôi cũng đã khuyên can không biết bao nhiêu lần, mong mẹ nghỉ ngơi, chữa trị. Vậy mà khi vẫn còn lê những bước tập tễnh, mẹ tôi lại quẩy thúng mẹt ra chợ, bởi chúng tôi hiểu rõ mẹ không muốn phụ thuộc vào con cái và hơn hết là không muốn chúng tôi phải lo lắng, để tập trung cho công việc.

Tôi nhớ, có dạo mẹ gọi điện hào hứng kể về những ngày buôn bán đắt hàng và còn thắc mắc không hiểu sao hôm ấy người ta đi chợ và làm liên hoan nhiều thế. Ôi, khổ thân mẹ tôi! Ngay cả ngày Quốc tế Phụ nữ – ngày của mẹ, mẹ cũng không biết. Ngẫm lại, bây giờ khóe mắt tôi vẫn còn cay. Cái ngày mà người ta ai ai cũng biết đến và chờ đón nhiều thế, mẹ còn chưa quan tâm, huống chi là ngày sinh nhật của mẹ. Có lần tôi hỏi, mẹ chỉ nhớ đại khái tháng… năm… Có lẽ, cái nghiệp truân chuyên đã vận vào đời mẹ tôi. Nghị lực phi thường và đức hi sinh vô bờ bến của mẹ là một biểu tượng đẹp mà chúng tôi tự hào và tôn thờ mãi mãi.

Giấc mơ của anh em chúng tôi đã thành hình, kết trái ngọt từ thúng mẹt của mẹ trên muôn nẻo gian nan. Vậy nên, chúng tôi không phải chờ đến ngày 8-3, 20-10 hay dịp sinh nhật, mới nhắc nhớ và biết trân trọng, thương yêu mẹ. Từ trong tâm khảm của những người con với lòng biết hơn vô hạn, với chúng tôi, mẹ chính là lẽ sống, và ngày nào cũng là ngày của mẹ.

 

---------------------------------------------------

 

Tác giả: NGÔ THẾ LÂM

Giảng viên Trường Cao đẳng VHNT&DL Nha Trang

 

Bình luận
Gửi bình luận của bạn

Danh bạ website Phật giáo
Sự kiện - Hội thảo
  • Về Thiền học khởi nguyên của Phật Giáo Việt Nam
  • Giới thiệu sách - Tìm người trong hơi thở
  • Chuyện xưa... mai trắng Hà thành
  • Đôi dòng xúc cảm
  • 108 Lời tự tại – Nâng cao phẩm chất cuộc sống
  • Ai trộm chuỗi tràng hạt của Phật?
  • Em nên đi tu hay lấy chồng?
  • Trần Nhân Tông – đức Vua, Phật hoàng của dân tộc Việt
  • Bình an giữa cuộc đời
  • Ăn và Đạo Pháp

Đăng ký bản tin