Sân hận là thuộc tính của kẻ yếu đuối
06:47:00 - 29/03/2015
(PGNĐ) - Sân giận là một cách tự bảo vệ trái tim yếu đuối của mình. Cách này thì trước mắt cảm thấy mình được bảo vệ, nhưng lại mang đến nhiều phiền não theo sau, về lâu dài thì càng tổn hại cho bản thân.

 Có một câu chuyện có thật như thế này:
Một buổi sáng, một bé gái mang cà phê cho ba uống, vô ý đã làm đổ cà phê lên trên quần của ba, ba giận, liền chửi con gái mình, sau đó, mẹ qua khuyên cha đừng la con nữa. Vì vậy, đã trở thành cuộc tranh luận giữa cha và mẹ. Vì tranh luận, nên cha mẹ bị trễ giờ đi làm, con gái thì trễ giờ đi học. Nên mẹ đề nghị, cũng tại ông đã làm trễ giờ đi làm, bây giờ, ông phải đưa con đi học, đưa tôi đi làm.
Sau khi đưa con đi học, đưa vợ đi làm, người chồng đến cơ quan đã bị trễ giờ, chủ quản không bằng lòng, nên hỏi : “Tại sao đi trễ?” Gặp đang trong cơn giận nên đã lời qua tiếng lại, ông chủ thấy vậy không hài lòng, và cuối cùng, người chồng đã bị đuổi việc.
Nguyên nhân người cha bị đuổi việc, là do con gái làm đổ cà phê lên người mình? Hay là ông ấy đi trễ? Hoặc do tâm sân giận của ông ta?
Đây chỉ là một câu chuyện, nhưng sự việc tương tự lại thường xuyên xuất hiện trong gia đình, hay xã hội ngày thường của chúng ta.
Đức Phật từng dạy rất thấm thía rằng “Một ngọn lửa sân đốt cháy rừng công đức”. Trong kinh Lăng Nghiêm, Ngài nói “Sân chiêu cảm họa lửa”. Lúc chúng ta sân hận trong tâm như bốc hỏa là vậy, khuôn mặt đỏ bừng bừng, lời nói thô tháo, không cần suy nghĩ. Tới lúc không làm chủ được nữa thì còn có thể thượng cẳng chân, hạ cẳng tay...
Đứng ở góc độ y học, sân hận sẽ hại tới gan. Vì khi tâm sân nổi lên cơ thể tiết ra độc tố, độc tố này có thể giết chết cơ thể, nhưng nhờ có gan mật hóa giải kịp thời nên chúng ta chưa thấy nguy hại. Người nào hay sân hận, gan phải làm việc nhiều thì chắc chắn lâu ngày người đó tích bệnh trầm trọng bệnh.
Trong cuộc sống, bất kỳ chuyện nhỏ nhặt nào, chính bản thân mình cũng phải chú ý và cẩn thận. Chúng ta mới làm được một chút phước, nếu có ai đó chỉ sơ ý làm gì không thuận khiến ta nổi sân lên, coi như việc tu phước đó là đổ sông đổ bể.
Nếu như sau khi bé gái làm đổ cà phê mà người cha có thể nhẫn nại, chỉ cần nhẫn nhục một tý thì sẽ không xảy ra sự việc đáng tiếc này.
Nhẫn một chút trời yên bể lặng. Trong gia đình vợ chồng nhẫn nhịn thì nhà cửa êm ấm, ngoài xã hội mọi người biết nhẫn nhịn nhau thì thái bình an hòa.
Đối với bản thân chúng ta cần nên đề phòng tâm sân hận như người canh củi lửa mùa hanh khô vậy, thời thời khắc khắc phải chú ý cẩn thận.
Thep PHẬT PHÁP ỨNG DỤNG
|
- Về Thiền học khởi nguyên của Phật Giáo Việt Nam
Thiền học Luy Lâu không còn, và nên không còn được hiểu là khởi nguyên của Thiền học Việt Nam, mà là suối nguồn của Thiền học Việt Nam. Có lẽ Phật giáo Việt Nam cần trở về cội nguồn của Luy Lâu và Yên Tử để tìm thấy mình và bắt gặp lại niềm tin và tự hào lịch sử trước khi có thể mở ra hướng phát triển cho hiện tại.
- Giới thiệu sách - Tìm người trong hơi thở
"Nói đến cuộc sống là vô biên không thể kể xiết nào là vui buồn, khổ đau, hạnh phúc, mệt nhọc, sung sướng… nhưng điều tất yếu là ta phải biết nhận diện nó, để rồi chuyển hoá nó thì tự nhiên cuộc sống trở nên có ý nghĩa hơn, thong dong hơn, đừng nói gì đến “Mỗi lần nêu ra một lần mới”. Ví như ban nãy tôi đang đứng giữa trời đất đưa tay chỉ bầy chim én bay lượn trên cao, tay vừa đưa lên thì chúng đã bay xa. Cho nên mỗi chúng ta đừng vội vàng đi tìm cầu mà hãy trân quý cuộc sống trong hiện tại cho thật thi vị nhiệm mầu". (Trích Tâm quán tình người, Thích Pháp Bảo)
- Chuyện xưa... mai trắng Hà thành
Trong các loài hoa báo xuân thì mai là người gõ cửa, khi chỉ mới vào độ đầu tháng Mười một âm lịch đã thấy lác đác những nụ mầm bật lên, e ấp trong gió đông còn đang xám xịt giữa cô liêu rét buốt, ẩm ướt mưa phùn. Nhưng, phải đợi đến tận những ngày cuối tháng Chạp, mai mới ủ đủ nhựa cho một đợt mãn khai đón Tết đến, xuân về.
- Đôi dòng xúc cảm
Từng lời, từng câu, từng chữ trong bài: Đôi dòng xúc cảm của tác giả Minh Hà đều chất chứa biết bao tình cảm thiêng liêng của người viết. Nó dường như mang nặng trong lòng của những người con Phật về bốn ân to lớn trong đời sống của mình, đó là ân Quốc gia, xã hội; ân Sư trưởng; ân phụ mẫu và ân vạn loại chúng sinh. Từ đây, tác giả đã bước chân vào con đường đạo, từ bỏ mọi danh lợi thế gian, sống một đời sống phạm hạnh, tri túc thường lạc, với mong muốn giản dị là đem lại sự an vui và hạnh phúc mọi người.
- 108 Lời tự tại – Nâng cao phẩm chất cuộc sống
- Ai trộm chuỗi tràng hạt của Phật?
Có một ngôi chùa, nhân vì thờ một xâu chuỗi Phật Tổ từng đeo mà nổi tiếng.
- Em nên đi tu hay lấy chồng?
Dù em là ai đi chăng nữa, nhưng trong em luôn có tâm thiện, sống có đạo đức thì đó chính là mình có hiếu với bố mẹ rồi. Nói chung, việc báo hiếu nó biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau em ạ. Chứ không phải đi tu là bất hiếu, và lập gia đình là có hiếu đâu em nhé.
- Trần Nhân Tông – đức Vua, Phật hoàng của dân tộc Việt
Trong diễn văn của Chủ tịch nước Cộng Hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam Nguyễn Minh Triết tại buổi khai mạc Đại lễ Phật Đản Liên Hợp Quốc 2008 tại Trung tâm Hội nghị quốc gia Mỹ Đình Hà Nội, sáng ngày 14.5.2008 đã khẳng định:
- Bình an giữa cuộc đời
Bình yên không có nghĩa là đi đến một nơi không có tiếng ồn, không có khó khăn, không cực nhọc. Bình yên là giữa một không gian yên ả, thanh bình, chỉ có tiếng chuông chùa buông trong thinh không làm tâm ta tĩnh lặng, dễ chịu. Bình yên là khi ta biết tìm về với Phật, tìm về nương náu dưới ngôi Tam Bảo để tu thân hành thiện, để cho cuộc đời mình sống có ý nghĩa hơn.
- Ăn và Đạo Pháp
Ăn cũng là một giải pháp của tiến hoá trong mục đích duy trì sự tuôn chảy của dòng sông sự sống vô hình, bằng cách các sinh vật phải chiếm đoạt sinh-khối của nhau để duy trì cuộc sống. Hiện tượng này tạo thành khái niệm sinh học về "chuỗi thức ăn" hoặc "tháp thức ăn" trong sinh quyển . Ăn là hiện tượng tự nhiên như nó là, ăn là một điều-kiện-tính của tồn sinh và ăn đã điều-kiện-hoá sự tồn sinh của mọi cá thể, mọi loài sinh vật.
|